đi ăn món nướng Hàn Quốc

pic: st

Nửa đêm qua thức giấc vì cổ họng đau rát, biết là lần này không thoát khỏi cơn flu đã đáo lui đáo tới suốt cả tháng nay chực tấn công. Sáng thức dậy, người ngầy ngật, ăn sáng qua loa rồi uống 2 viên thuốc cảm. Tác dụng tức thì. Cảm giác buồn ngủ lúc sáng sớm khi bị thuốc hành thật kinh khủng. Nhưng phải ráng thôi. Có ngầy ngật trong người, khi ngồi vào make up mới thấy cuộc sống đôi khi làm những điều nhỏ nhặt cũng thấy khó khăn. Như một phản xạ che dấu tự nhiên, mình đánh má hồng đậm hơn và bôi son đỏ, thêm chút mascara, vậy là nhìn vào chẳng ai biết mình sắp …ngã lăn ra vì buồn ngủ, vì thuốc, vì cả cảm giác uể oải khi đi làm trở lại sau những ngày sa đà vui chơi ăn uống mừng năm mới.

Buổi chiều, roommate rủ đi ăn BBQ Hàn Quốc. Đây là lần đầu tiên tớ đi ăn món (nướng) này thay vì lẩu hay những món thập cẩm chả biết là gì đa phần là cơm, hải sản xài, kimchi, soup chua cay, rồi món gì như canh cá mà cay thiệt cay và tanh rất tanh lại có nhiều xương mà có nước đục đục. Nhớ hồi quá lâu, phim truyền hình Hàn Quốc mới nhập về Việt Nam đang là mốt, làn sóng mới tinh khôi, các cô gái thi nhau tóc nâu môi trầm, con trai thì tóc bạch kim vàng tím, đi đâu cũng nghe bàn tán hết Cảm xúc lại tới Anh em nhà bác sĩ, và trong những tiệm ăn nhỏ trên đường Lê Thánh Tôn đã rạo rực giăng lên những tấm bảng chữ vẽ vuông vức, ngoằn nghèo, tanh tanh mùi cá cay cay mùi ớt xanh và hăng hăng kimchi với mức giá đắt ngang hàng sushi. Chúng tớ chui vào, ngồi ăn cung kính như đang thưởng thức thời trang “miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương”.

Rồi cũng chìm trôi. Trong tâm trí mình giờ đây Hàn Quốc có khi thu nhỏ lại một khoanh vuông vức là H Market trên đường Magnolia góc Garden Grove. Bữa nào hên thì chợ bày ra bán thêm một pack hầm bà lằng cá tôm hải sản rau ớt đủ để nấu một nồi lẩu nhỏ thanh tao. Hoặc Hàn Quốc là món lẩu cay và nóng chỉ vì mình thích món nước hơn là món khô. Một bữa ăn toàn thịt nướng nghe ra hơi nặng nề. Hơn nữa mình vốn không thích những món chiên xào ì xèo lộ liễu, dầu mỡ văng tung tóe. Nhớ có lần thử ăn món bò sizzling gì đó (Mongolia beef) họ đem ra một cái chảo nhỏ hình con rùa đen trùi trũi, trơn nhẵn, lai rai vài cọng hành tây, rùi thình lình đổ ụp một mớ thịt bò vào chảo nóng. Những chuỗi xèo xèo vang lên hoan hỉ cùng cuộn khói trắng mờ, đặc quánh, phủ bọc lên tóc tai mặt mũi cả mình lẫn người phục vụ một lớp gia vị gắt gỏng nồng nàn dễ dàng như người ta tẩm bột lên những con tôm ngờ nghệch. Rồi thêm những món ăn ồn ào kiểu Việt khác như bò né, chả cá… tất cả để lại cho mình cảm giác về sự phiền nhiễu, luộm thuộm. Nhưng chiều nay, người ngầy ngật ngất ngây, lại có lời rủ rê thử ăn một cái gì mới ở tiệm gần nhà. Tiện cả đôi bề. Tiệm gần nhà, có nghĩa là sẽ ăn mặc thật thoải mái, đi trong một tinh thần thoải mái.

Thì ra món nướng Hàn Quốc xem ra khá đơn giản. Bạn ngồi vào bàn có lắp đặt sẵn bếp nướng. Bên cạnh các side-dish là các dĩa nhỏ rau, măng, su hào muối chua kimchi các kiểu, là các đĩa lớn đựng thịt bò, thịt gà và thịt heo ướp sẵn. Bạn kêu món soup khai vị trong khi lai rai chờ thịt chín.

pic: st

Các món rau ăn cũng thường. Với mình thì thịt ướp hơi mạnh tay, gia vị mặn, ngay cả món soup cũng nhiều gia vị, sau đó ăn thêm một con cá nướng thì cảm giác nhiều dầu mỡ. Mặn và béo. Nói chung là vui vui nhưng nặng nề. Không tốt cho sức khỏe. Nói chung ăn thử một lần cho biết chứ tớ vốn không hảo một bữa ăn toàn món nướng thật đơn điệu, quá đậm về gia vị và dầu mỡ :P

Rồi 2 đứa lục đục ra về. Thấy hạnh phúc đôi khi thật đơn giản. Đó là có một nơi để trở về, pha một bình trà thơm, uống vài viên thuốc cảm, ăn nho, sau đó là tắm gội để rũ bỏ hết gia vị trên tóc tai áo quần, và nằm yên chờ thuốc ngấm để sáng mai thức dậy lại thấy yêu đời và không còn tự hỏi Korean BBQ là cái chi chi nữa=))

 

Năm mới, bố đường & chuyện thanh danh

pic: st

1. Tết. Đua đòi cùng bạn bè blog khai bút đầu năm mới chứ entry này thật ra tàn viết nhảm mặc dù về tinh thần thì tớ cũng tràn trề hy vọng như mọi người. Tối qua giao thừa đã gọi điện về nhà hỏi thăm ba mẹ. Nghe ông bà và chị nói đang lên kế hoạch mua cho ông bà một căn hộ sát bên hay ngay bên dưới để ở “gần nhà xa cửa ngõ” “tuy xa mà gần, tuy gần mà xa” con cháu để vừa bảo đảm sự chăm sóc giám sát của bà chị vừa có tự do riêng. Nhiều khả năng là căn bên dưới đục thang lên vì căn bên thì hem phải căn bìa nhìu cửa sổ thoáng khí trời. Tớ đây ủng hộ hết mình, nếu đục được cánh cửa thông sang hay bắt cầu thang lên xuống thông thương trên dưới thì kế hoạch coi như hoàn hảo. Sau gần 3 tháng vui chơi, những va chạm và khác biệt của khoảng cách thế hệ đã phát sinh. Ông bà già sau những tháng ngày tận hưởng thời tiết ôn hòa, cháu ngoại lí lắc, ép mình vào kỷ luật nhà binh về ăn uống, thuốc men và kiêng cữ ở đất Sài thành đã bắt đầu cảm thấy gò bó, ngột ngạt. Nhân có ngừi bạn của mẹ đến chơi, hai bà hàn huyên một lúc rùi mẹ kiên quyết lên ý chí ra riêng.  Nhưng có như thế mới đúng theo luật chơi của cuộc đời. Hãy cứ CHẠM VÀO đi rồi lại cùng nhau đi tiếp theo cách khác :P

2. Chợ Tết: Ngoài những món cổ truyền ngày Tết như bánh chưng, dưa món, thịt kho hột vịt, cành mai cành đào thì Tết của tớ khá đơn giản, hầu như chẳng mua sắm thêm gì. Chợ hoa thì đi đúng một buổi để coi không khí pà con mình đón Tết. Hoa lan đắt kinh hoàng. 29 tới nơi gòi mà vẫn còn treo giá cao đến thía thì đến ở giá mất trời ơi. Em K. bảo: “Hôm wa Trader Joe’s mới mang ra loạt hoa lan đẹp và rẻ hơn chợ Tết Bolsa nhiều mà dân Việt Nam đánh hơi nhanh lắm, mới mang ra vài tiếng là hết sạch làm em phải chạy sang Trader Joe’s ở Irvine mới có hàng”. K là cô bé thông minh, lém lỉnh, mình với nó hay tán nhảm chuyện trên trời dưới đất, từ chuyện học hành tới mua món gì ở chợ. Hôm qua đi chợ cũng chỉ để mua thêm vài gia vị lặt vặt với vài hộp tôm Ecuador size lớn cả không đầu lẫn có đầu, lại phát hiện thêm loại tôm to đã bóc vỏ lấy chỉ đen sẵn rất thuận tiện cho những ngày lười biếng và đói kém thế là mình dzớt luôn, thêm mấy hộp mì Udon và Ramen Hàn Quốc bao bì rất đẹp. Bọn Tàu khựa thật đúng là cáo già gian ác. Chai Maggi loại bự mình vẫn ăn thứ Made in Germany “Since 1889″ vậy mà bọn Tàu dám làm cái chai kích thước mẫu mã y chang chỉ thiếu mỗi dòng chữ danh giá “Since 1889″ suýt nữa cầm nhầm. Nước tương của bọn chúng nghe đâu làm từ tóc từ bệnh viện nghe xong nổi hết cả da gà da vịt. Bột nêm Knorr thì nghe lời em K. mua loại Made in Canada thay vì loại của Tàu khựa mẫu mã cũng y chang chỉ có hình con gà bự xôi thịt tròn quay. Vui chân ghé vào bên trong Phước Lộc Thọ coi pà con ăn uống mua sắm Tết. Từ khi tới Cali đây là lần đầu tiên mình bước chân vào Phước Lộc Thọ, thấy pà con (chắc là từ các nơi khác đến) đang ngồi ăn uống xì xụp rất ngon lành các món Việt cổ truyền như phở, bột chiên, ốc len xào dừa, ốc bươu, hột vịt lộn, gỏi đu đủ, khô bò. Hàng áo quần thì xanh đỏ tím vàng chen vai cùng hàng loạt tiệm vàng hột xoàn trông thật hào nhoáng! Một ngừi mình biết có tiệm Beauty Supply ở Little Saigon hay nói dân Cali mua bán khó khăn kì kèo, lấy của họ được đồng nào cũng khó như vắt nước ra từ đá. Mình nghĩ đó chẳng qua vì làm ăn ở Cali cạnh tranh nhiều, người ta có nhìu cơ hội chọn lựa, có nhiều tiệm để đi, biết nhiều good deals, thì họ chẳng dại gì vung tiền ra bừa phứa. Như Phước Lộc Thọ, ai nhớ ai thèm hương vị Việt Nam thì vào, xe du lịch đưa người từ Việt Nam tới tham quan, dân tiểu bang khác tới vui chơi ăn uống, chứ người ở Cali rành rẽ nơi này nơi nọ thì họ chẳng vô đó ăn uống mua sắm xôm tụ làm gì. Nhưng dù sao thì có một Phước Lộc Thọ ở Bolsa tạo nên một cái gì đó Việt Nam thì cũng là một nét đáng quý rồi!

pic: st

3. Bố đường. Đi ăn tiệc ở nhà bạn. Mình ngồi lật coi hình thời trang trong quyển In Style (tờ này có thêm phiên bản khổ nhỏ coi rất chán, báo thời trang mà làm khổ nhỏ coi không được) thì có một ông cỡ trung niên tới bắt chuyện. Đại loại là mày/em/cháu có thích theo nghề modeling hay không. Haha, câu này nghe quen rồi. Giống như bạn vô trong hiệu sách, tiệm cà phê mà cầm mấy tờ báo lá cải hay tạp chí thời trang coi thì thế nào cũng có một vài chàng trai tới hỏi vài câu liên quan tới nghề làm mẫu như một lời làm quen đáng giá. Chắc họ nghĩ con gái nghe cái gì dính tới model là khoái! Ông này cũng nói là ờ, mày/em/cháu cũng có thể chụp những photo như thế này. Mình cũng chỉ còn biết lắc đầu. Ổng hỏi mình sinh ra ở đây hay từ nơi khác đến v.v và v.v Mình cũng hỏi ông là người gốc nước nào. Anh nhí nhảnh: “Đoán thử xem!” Mình thấy bác này có đặc điểm tóc tai cùng nhân dạng giống mấy chú đạo Hồi mà hem dám nói, chỉ hỏi mé mé: “Phải nước đó liên quan tới dầu mỏ hay không?” thì anh nói :”Không. Nước này liên quan tới trí óc (brain)”. Hỏi ra thì té ra đó là Jerusalem. Khậc khậc. Đến chết mất! Anh thích phụ nữ châu Á vì họ trẻ lâu và slim. Anh/chú/bác sau vài câu tán nhảm vô bổ và vô hại đã ngỏ ý mời mày/em/cháu ăn lunch vào ngày mai. Thế cơ chứ lị!

4. 4 giờ sáng: Hôm Thứ Tư vừa rồi đi Los mình dậy từ gà gáy. 4 giờ sáng, ra pha cà phê, thấy garage nhà đối diện mở toang hoang, lộ ra hai chiếc Toyota bóng lưỡng mông to mông nhỏ. Garage này có một ông già Việt Nam tối ngày loay hoay ở garage. Sáng đánh xe ra cho vợ (bệ vệ và hung dữ như gấu mẹ vĩ đại hay em bé Liên Xô) sau đó đem lồng chim ra tắm rửa. Tối lại đánh xe vào. Một ngày mở cửa garage hết tám mươi lăm lượt. Xong ông đứng hoặc hút thuốc hoặc ngửa mặt nhìn trời hoặc tắm cho chim nói chung rất ảnh hưởng tới privacy của ngừi khác mà ngừi đó chính là tui. Tối qua chắc ra vào một lúc rồi quên khóa cửa luôn. Ông này thuộc thế hệ Việt Nam cũ với những thói quen rất điển hình: tối ngày loay hoay lọ mọ lau chùi 2 xe hơi (Toyota) cho nó bóng loáng lên như một cách phô trương rất Dziệt Nam, coi cuộc đời chỉ có thứ đó là wan trọng hàng đầu, thùng rác ngừi ta một tuần đổ 1 lần Thứ Tư đổ rác tối thứ Ba mới đem ga thì ông đem ra xong để ươn ê dầm dề ngày này sang tháng nọ cái thùng rác ngoài đường (trước cửa garage) rất ảnh hưởng tới mỹ quan khu phố nhỏ nội bộ. Nguyên một dãy nhà cùng phía nhà ông hình như tàn ngừi Việt Nam lạc hậu tham lam hết hay seo mà hè nhau thùng rác đem ra để ươn ê không chịu đem vào. (Kiểu này chắc mỗi khi đổ rác phải mở cửa garage.) Một là lười biếng, hai là cái kiểu đầu óc tư duy lấn chiếm lòng lề đường của Việt Nam, thùng rác trong garage không để phải đem ra ngoài để mới ưng cái bụng. Kết quả là tuần gòi có một hero dấu mặt đã lấy cây xô ngửa hết mấy cái thùng rác đó xuống như một lời cảnh báo dằn mặt. Rồi còn có thêm một bà rất đáng ngờ cứ mỗi tối Thứ Ba rạng sáng Thứ Tư là đẩy chiếc xe nôi với cây sào dài đi móc bịch, bới thùng rác. Nếu không để lấy đồ thì cũng là thu gom giấy tờ liên quan tới identity, thông tin cá nhân của người ta. Thật là nguy hiểm! Nhà tui canh đến sát giờ xe rác tới mới đem thùng ra vì sợ bả bới móc giấy tờ!

5. Password: Năm mới cũng là lúc tui phải tư duy ra một lô password dài hàng cây số sau vụ hack của Zappos. Trước giờ mình vốn quá lười, chỉ xài chung một password mà password lại ngắn để gõ cho nhanh. Bây giờ tụi nó bảo phải chọn những từ rời rạc, kí tự ngoằn nghèo , chữ nghĩa hem có trong từ điển mới an toàn. Thì đó là người Mỹ. Chứ tiếng Việt và văn hóa Việt Nam ta giàu có thế, lo gì hem tìm ra password. Từ “rau đắng sau hè“, “lá đổ muôn chiều“, “xênh xang võng lọng“, “mèo mửa 2012” đến “Đi đâu cho thiếp theo cùng“. Cứ vài lần như vậy là bọn hacker khóc thét ngay!

6. Kim Kardashian: Vương triều dòng họ Kardashian đang lâm nạn sau khi Kim nộp đơn ly dị người chồng Kris Humphries chỉ sau 72 ngày. Nói chung Kim Kardashian dù hem tài cán gì nhưng vọt lên đà danh vọng và giàu sang phú quý chỉ vì cô này mang hình ảnh và concept của một cô gái bình thường bỗng nhiên một ngày kia trở nên nổi tiếng, giàu có và thành công và là ước mơ của hàng triệu cô gái khác. Vọt lên đài danh vọng sau một scandal về sex tape, Kim tận dụng tất cả mọi cơ hội để lên báo đài, để vơ tiền, để nổi tiếng và get attention của mọi người. Cả gia đình Kim Kardashian mần ăn rất ghê, từ reality show trên kênh E! cho đến label thời trang Kardashian Kollection bán ở Sears, rồi đến những lần tới chơi trong các hộp đêm hạng sang hay event đình đám ở Las Vegas hay New York của Kim đều được trả tiền có khi lên tới 600 ngàn đô là cho 1 chuyến viếng thăm. Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như đám cưới của Kim với Kris đã mang về cho Kim hơn 100 triệu $$$ từ tiền quay phim tới các bức ảnh chụp độc quyền đám cưới. Sau khi ly dị (mà đám cưới giờ đây trở thành một cơ hội kiếm tiền chớp nhoáng và làm business của Kim trong đó Kris Humphries trở thành vật tế thần), Kim đã làm nhiều người ở Mỹ nổi giận về sự tham lam, vật chất, giẫm đạp lên những giá trị truyền thống chỉ để nổi tiếng và làm business.

Vài giờ ngay sau khi nộp đơn ly dị, Kim lên máy bay sang Úc để quảng bá cho nhãn hiệu handbag của mình. Tất cả những gì cô ta mó tay vào đều dính tới chữ tiền. Giờ đây, tất cả những gì họ đụng tới đều trở thành toxic (bài đăng trên tờ New York Post). Những cuộc tẩy chay diễn ra rầm rộ. Các nhà tài trợ quảng cáo rút dù vì hình ảnh Kim Kardashian bây giờ gắn liền với những đặc tính tiêu cực và “phản lại các giá trị Mỹ”. Nhãn hiệu giày Sketchers không ký tiếp hợp đồng quảng cáo với Kim mà thay vào đó bằng hình một chú chó nhỏ. Tạp chí đăng hình bìa có mặt Kim thì doanh số rớt. TV show sụt giảm người xem. Áo quần giày dép của Kardashian Kollection không bán được rớt giá ào ào ở trong Sears. Nói chung, nói như người Mỹ thì “5 phút nổi tiếng của Kim Kardashian đã hết” và cô ta cùng gia đình trơ trẽn không biết xấu hổ cũng chẳng có tài năng gì đặc biệt của mình nên biến khỏi truyền hình, báo đài vì người ta đã quá chán ngấy sự giả dối, ích kỷ và thực dụng hám tiền của họ. Bà mẹ của gia đình bị kêu là “a pimp mother” =))

Kim đã từng từ chối không chịu đổi sang họ chồng sau khi đám cưới vì muốn giữ lại brand Kardashian. Nay bị quá nhiều người ghét bỏ, các công ty PR ra tay, không dám dính líu gì tới Kim mà chuyển sang ca ngợi mấy chị em kia như Khloe  cùng những người chồng của họ như một cách tách Kim ra khỏi nhãn hiệu Kardashian, giảm ác cảm nhưng những chiêu trò PR nhằm cứu vớt nhãn hiệu này hình như cũng không còn hiệu quả khi mà những chống đối ngày càng mạnh mẽ nhằm kéo chìm (cả) con tàu Kardashian.

Kim Kardashian mới đây đã khởi kiện hãng Gap vì một quảng cáo của hãng “làm tổn hại tới danh tiếng của Kim Kardashian”. Luật sư đại diện cho Gap đưa ra luận điểm đó là lý do kiện của gia đình Kardashian thật vớ vẩn vì thanh danh của một người chỉ bị coi là tổn hại nếu người đó thực sự có good reputation, còn như Kim Kardashian thì đâu còn thanh danh gì để mất. Những ngôi sao với danh tiếng vững chắc như Julia Roberts hay Taylor Swift là những người có thể khởi kiện với lý do thanh danh tổn hại còn Kim Kardashian (hay Lindsay Lohan, cùng hạng mục)  chỉ là số zero, tự phá hủy thanh danh của mình từ lâu và chẳng còn gì để mà gây tổn hại nữa.

Nói chung thì Kim Kardashian cũng giống như em Hoàng Thùy Linh Vàng Anh gì đó của ta. Cũng nổi tiếng lên sau một sex tape, sau đó cứ theo đà đó mà tằng tằng tiến tới và được biết tới như một mẫu người mạnh mẽ biết vượt thoát lên khỏi cảnh ngộ của mình để mở lối thành công. Mong là Vàng Anh (giọng hát rất ẹ chỉ có body là tỏ ra hot hot hehe)  sẽ không dẫm lên vết xe đổ của Kim Kardashian và gia đình khi mà mọi thứ đã vượt ra ngoài giới hạn và đi tới mức suy đồi, báng bổ lên mọi giá trị. Tớ thì thấy cũng đã tới lúc gia đình này nên biến khỏi spotlight vì reality show của họ xem nhạt thếch, giọng nói điệu bộ ưỡn ẹo giả tạo, cốt truyện vớ vẩn phù phiếm, mấy chị em chả có tài năng gì, nhan sắc cũng chỉ đến thế, còn bà mẹ cũng thuộc loại quá trơ trẽn hôm Kim nộp đơn ly dị ì xèo bà này theo đóm ăn tàn (tận dụng cơ hội) lên CNN nổ văng đất cát ca ngợi mấy đứa con của mình hết lời sau đó tung ra cuốn sách dạng hồi ký kể hết những chuyện điên cuồng hoang dại của mình, và những giày áo túi xách của Kardashian Kollection thì cũng quá tầm thường, nhìn qua rất giống với style ăn mặc của Kim:

6. Happy New Year! Chê bai thiên hạ vậy cũng đủ gòi. Chúc các bưởi một năm mới mạnh khỏe, may mắn và tiền của dồi dào!À khoe thêm một xí là hôm qua nói chuyện với đứa bạn mới hay ông thầy người Phi mà tui gặp hôm bữa là ông thầy nổi tiếng sát thủ hắc ám, 10 ngừi thi thì hết 8 người bị đánh rớt hehe. Nhớ lại thì ổng đúng là có nét của một sát thủ: mặt mũi điệu bộ lạnh lùng, hỏi rất ít nhưng tricky và logic. Mà tui hình như miễn nhiễm với những mẫu ngừi hắc ám lạnh lùng. Càng lạnh lùng lại càng thấy funny =))

bên ni bên nớ

pic: st

1. Những ngày này thực sự relax. Mai xin nghỉ một ngày để đi lo cho con Camry nhân dịp đầu năm. Bảo hiểm năm nay giảm xuống còn khá rẻ do insurance đo mile tính tiền mà chỗ làm lại gần nhà, mình lại vừa nhận được coupon từ dealer làm timing belt chỉ có $200 nên mai chắc đi làm luôn (mấy tháng trước hỏi tiệm Việt Nam họ đòi $500). Thứ Tư lại nghỉ tiếp để lên Los Angeles. Lâu lâu chạy xa ra khỏi thành phố quen thuộc cũng vui. Vậy là năm nay xong xuôi vụ xe cộ.

2. Chợ Tết Việt Nam năm nay vẫn đông vui, nhưng tớ chẳng sắm sửa gì nhiều. Mua bánh chưng cũng dạng “đồ hiệu” mà hem hiểu sao ăn vô bị đau bụng hehe. Đi chợ hoa chẳng đào mai gì, tự nhiên thấy rung động trước loài hoa lạ “Hawaiian Orchid” trông như hoa súng màu đỏ sẫm. Nghĩ cũng lạ đời, trong khi dân các tiểu bang khác đổ về Cali mua hoa mai hoa đào hay đóng những thùng giò chả mứt bánh mang đi khắp nơi thì mình ở đây lại thấy lạ mắt bởi loài hoa quá exotic từ miền biển ấm đầy nắng và đầy gió:

pic: st

3. Tình cờ vô Facebook của một bạn nào đó cũng thuộc dạng nổ văng đất cát. Cậu này viết: “Mai ra bank rút ít ngàn xài cho vui tay” mà thằng Google dịch ra thành “Mai out bank withdraw at least thousand for new hand” . Công nhận google quá thông minh cái vụ “Mai” viết hoa xong thành tên riêng luôn :P

4. Sống sót qua một mùa săn. Tuần rồi pack thùng hàng đem ra UPS để return, đa số là hàng vải vóc hehe. Cứ vài bận đi săn cùng dăm ba lần đi Việt Nam là mình thành tay đóng thùng chuyên nghiệp. Mà cái chuyện khuân vác này cũng lăn tăn. Một chị bạn ở VN nghe tin mình sắp về có email nhắn mình mang dùm về mấy món đồ, liệt kê ra thấy toàn hàng vải vóc bra vớ vẩn mình nói ok, chị nói em cho chị xin số phone và địa chỉ để bạn chị mang tới, mình đưa luôn mặc dù thường thì cho số phone là được rồi. Mấy hôm sau nhận được email cho hay bả đã order hàng trên amazon nó sắp ship tới nhà mình. Dòm lại thì ra bả order shampoo với cleanser gel gì đó. Sao không chịu thành thật từ đầu? Quay trở lại với UPS, ông nhân viên thấy mình ghi địa chỉ 6pm mới hỏi “Cái gì đây?Shoes hả?” Công nhận 6pm của mình nổi tiếng ghia! Tối nay mới check mail mới hay nó nói đổi ngay password vì có nhiều account đã bị đột nhập. Mò lên mạng đọc news mới biết Zappos và 6pm (cùng công ty) vừa bị hack (sau 12 năm nỗ lực gầy dựng business và reputation) và nhiều information của khách hàng như shipping + billing address, email, phone number, 4 số cuối của thẻ…đã bị kẻ gian đột nhập và Zappos lẫn 6pm có tới 24 triệu khách hàng và họ đang làm việc với FBI để tìm thủ phạm. Mong là không có gì xảy ra. Nói vậy chứ tớ cũng phải qua luôn mấy thằng amazon, website này nọ đổi luôn password trong account.

5. Cố gắng lắm mới coi hết được phim The Girl With the Dragon Tattoo. Các bưởi nào có theo dõi vụ này chắc đều biết đây là bộ phim chuyển thể từ bộ ba tiểu thuyết của cố nhà văn Stieg Larsson (đầu tiên sách có tên là Men Who Hate Women, nghe cũng đã thấy chất nữ quyền ngùn ngụt). Không kể tính chất phức tạp ly kỳ của câu chuyện xoay quanh mối quan hệ trong một gia đình Thụy Điển cùng một vụ sát nhân hơn 40 năm trước, đây là bộ phim khá “nam tính” với tài năng của đạo diễn David Fincher cùng diễn xuất của Daniel Craig và Rooney Mara (vai nữ hacker). David Fincher vẫn với phong cách quen thuộc xài nhiều màu xanh lục, xanh blue, xám tạo một không khí lạnh lẽo âm u cùng bối cảnh mùa đông châu Âu mưa tuyết mịt mờ, chủ đề tăm tối, bạo lực và tình dục đau thương… Còn anh Daniel Craig tuy nét mặt đã hơi nhàu nhưng được cái diễn xuất rất tự nhiên, không điệu đàng, không phải kiểu đàn ông bóng lưỡng vừa diễn vừa loay hoay xem mình nheo mắt như thế đã đủ khinh bạc hay chưa hay nụ cười nhếch mép của mình ôi sao mà quyến rũ quá trời ơi (dạo này tớ đặc biệt dị ứng với các thể loại giai mướt mềm babyface Hàn Quốc hoặc kiêu bạc bảnh bao chải chuốt kỹ càng râu ria hơi trễ nãi như trong các mẫu quảng cáo thời trang Armani hay Burberry gì đó còn Versace thì vương triều đã rơi vào tàn lụi nên giai mú từ lâu cũng tiêu điều). Tóm lại, Daniel Craig tuy hem thuộc loại sắc nước hương trời gì nhưng được cái mộc mạc, chân chất, muốn hút thuốc là hút, muốn điều tra là điều tra, thô tháp xông thẳng vào vùng mưa tuyết. Anh không care gì tới bộ dạng của mình mà chỉ tập trung vào câu chuyện quá khứ xa xưa với hàng chục nhân vật rối mù. Anh không care gì tới sự suy thoái và biến chất trong chuẩn mực về các vai nam trong điện ảnh ngày nay mà thật thản nhiên trong nhan sắc nhàu nhĩ của mình. Anh thật là thông minh! Anh thật tự do! Trong mắt tớ, anh ấy giống như một món đồ cổ lâu ngày để trên nóc tủ bỗng một hôm toát ra ánh sáng riêng biệt sau khi chán chê với các loại bình pha lê bóng láng và trơn nhẵn khác. Tay này vào vai nhà báo nên suốt cả phim cứ thấy hắn phỏng vấn hết ngừi nọ tới ngừi kia. Toàn là talking heads! Sau những giây phút lâng lâng hí hửng ban đầu vì thấy phim sao mà “man” quá, mà “edgy” quá, không khí trong phim sao tuyệt quá, án mạng thì bí ẩn, tớ bắt đầu thấy sốt ruột vì những mối quan hệ chồng chéo và những màn gặp gỡ trò chuyện để lần mò ra manh mối kẻ giết người trong phim. Tóm lại là hơi rề rà. Mà muốn nhanh cũng chẳng được.

Nhưng các bưởi chớ quên The Girl With The Dragon Tattoo là bộ phim hạng R. Hạng R, nên mấy màn sex xiếc của nó rất dã man. Em gái Rooney Mara dòm mặt mũi tóc tai đã thấy là bisexual, mà mấy màn rape hay gần giống như rape thì đúng kiểu David Fincher, xem ngột ngạt, nặng trĩu, nó làm bạn phải nghĩ tới một kiểu sex khác hẳn với sex trong các phim porn. Ối giời ơi, nếu không vì danh tiếng của bộ tiểu thuyết của nhà văn quá cố Stieg Larsson thì tớ đã cuốn gói ngay từ sau màn sex cưỡng bức đầu tiên (kinh nghiệm cho thấy ngay cảnh sex đầu tiên nếu nó đã gớm ghiếc ngột ngạt thì những màn sex tiếp theo rất có thể sẽ ná thở không một lối ra, vấn đề là cái style). Ngoài chuyện bị rape thì em Rooney Mara cũng còn có một tình yêu với anh Daniel nhưng khổ nỗi em này bộ dạng quá “man” nên chuyện tình giữa em và anh Daniel xem cứ như chuyện tình giữa hai người nam tính quá mạnh. Ngoài việc chăm chăm chờ xem anh Blomkvist (Daniel Craig) có lôi ra được thủ phạm hay không thì tớ cũng chả mấy quan tâm tới chuyện tình cảm sex xiếc giữa anh và em gái Lisbeth Salander (Rooney Mara), tất nhiên bên cạnh đó còn là thông điệp về những phụ nữ bị lạm dụng và cưỡng bức tình dục là một thông điệp rất mạnh mà tựa đề Men Who Hate Women đã nhắc nhở chúng ta.

Tóm lại, Dragon Tattoo là một bộ phim nhiều góc cạnh, nhiều số phận, mỗi nhân vật đi theo một con đường và mối bận tâm riêng và họ nối kết với nhau bằng cái chết bí ẩn của một cô gái trẻ trong gia đình/dòng họ Vanger. Một bộ phim cho những ai thích thể loại thriller cùng không khí ảm đạm nặng nề của phát xít Đức và mùa đông châu Âu.

Trong phim nhìn ngầu vậy nhưng ngoài đời em Rooney Mara cũng duyên dáng yêu kiều phết:

the journey unknown, 2012

pic: st

1. Và thế là những thủ tục giấy tờ đã hoàn thành. Mình nhận được tin vui vào ngày 31.12.2011. Một năm khép lại với cảm giác trọn vẹn. Cũng có nghĩa là một hành trình mới phải mở ra. Dẫu chỉ là unknown journey, thì đó cũng là một journey. Mình phải đi thôi. Dù đó là sự trở về nhà, dù đó là một đích đến mơ hồ và đầy những khó khăn, thì đó là một việc phải làm. Mỗi người một hoàn cảnh. Chị nói, nhân khi mình đang còn “son rỗi”, hãy giành thời gian cho ba mẹ, khi mà sức khỏe của hai người ngày càng yếu. Còn vui được giây phút nào thì hãy cố gắng thực hiện và tận hưởng. Thời gian không còn nhiều nữa. Gia đình mình, có lẽ đặc biệt hơn rất nhiều gia đình khác.Và có những điều, chỉ có người trong cuộc mới hiểu được nó mà chẳng cần nói thành lời.

Đã nói chuyện với hai nơi mình đang làm việc. Xin nghỉ hẳn, để đầu óc khỏi vướng bận điều gì. Mình không muốn hứa hẹn hay ràng buộc điều gì hết. Mình muốn trở vế với một tấm vé open ngày trở lại. Và quyết định này, mở ra trong mình một cảm giác rất “refresh” hơn là lo lắng dẫu rằng lo lắng là một việc rất nên làm với những người tỉnh táo và lý trí :D

2. Tìm được những món quà thật dễ thương cho hai đứa cháu trong nhà sách. Không hiểu sao, khi cầm những món đồ dành cho trẻ con trên tay, mình bỗng cảm thấy thật gần gũi với thế giới của chúng. Thấy thế giới của chúng trong trẻo, rõ ràng và dễ đi theo quá. Dù không gần cháu, mình vẫn có thể tự tin những món quà mình tìm được sẽ hợp ý từng đứa một. Đứa cháu gái vốn thích những thứ điệu đà mà nói như ba nó là “không lo học hành gì hết, đầu óc toàn để vào mấy chuyện ăn mặc tóc tai váy áo” (giống dì nó quá hehe) nên tìm ra thứ cháu thích thật dễ. Ngang thằng cháu trai, mình hơi khựng lại. Nhưng rồi hồi tưởng tới sở thích xe hơi, đồ lego và geeky của cháu, mình đã tìm ra lối thoát =))

Cho cháu trai:

Bộ calendar robot để cháu tự build robot cho từng tháng:

Con trai-con gái thật khác nhau, nên đồ dùng của chúng khi xếp cạnh nhau thật ngộ nghĩnh và khác biệt. Đây là dạng calendar nhỏ xíu để bàn như kiểu sticker:

Vẫn theo theme xe hơi và giày dép điệu đàng để mua chuộc các cháu. Nhớ hồi còn nhỏ, mình cũng thích những cuốn sách màu sắc như vậy, để ghi vào đó những hoạt động vớ vẩn hằng ngày và cho rằng cuộc sống của mình thật nhiều trò chơi và bận rộn:

Bây giờ thì dì tự tin lắm rồi. Việc còn lại chỉ là rình vé máy bay sau Tết giá rẻ để về thôi. Nghĩ lại, cuộc sống “chưa bám rễ” hay chưa có nhiều hệ lụy của mình cũng hay, khi cần phải dứt bỏ thì có thể ra đi gọn nhẹ “thân nhẹ nhàng như mây” trôi bồng bềnh lãng du lênh đênh qua tháng ngày. Và hiện tại, 2012 của mình sẽ là một năm với thật nhiều may mắn và bình an! Hãy cứ tin là như thế!

 

What Not To Wear (Một năm đến lắm là ngày)

1. Mùa thu mùa cốm vào ngay mùa hồng: đã bước sang buổi sáng hôm sau của Giáng Sinh nhưng tinh thần ăn chơi nghỉ ngơi thư giãn vẫn còn dâng cao nên tui lại tiếp tục tán nhảm linh tinh. Tình hình là đây đã xem được một vài phim nhân mùa Xmas nhưng xét thấy mấy phim này đa số đã được chiếu ở VN nên viết trước hay sau gì thì cũng đã buộc lòng phải “ngồi xổm lên dư luận” nên mình cứ tình tứ tức là từ từ rồi tính còn bi giờ post tranh ảnh lên coi nhiều hình ít chữ cho nó lễ hội mà thôi.

Bài hát Giáng sinh iu thích nhất của tớ là Grandma Got Run Over By A Reindeer, vừa có nét hài hước đen tối chen lẫn sự ngây thơ của trẻ con và cả kết cục đầy chất thriller của Grandma do dự tiệc say sưa quên uống thuốc bước ra ngoài băng giá rồi bị reindeer xéo mất. Xong xuôi trong bữa tiệc Giáng sinh cả nhà mặc đồ đen do Grandma đã chết và làm ra vẻ như không có gì xảy ra. Bài hát này nếu nghe không đế ý tới lời thì cũng nhí nhảnh vui nhộn như nhiều bài hát Noel khác nhất là đoạn “now the goose is on the table” nghe rất tiệc tùng. Radio của Mỹ phát nhạc Giáng sinh từ cuối tháng 11 nhưng thực tế hiếm khi thấy phát bài này có lẽ vì sự hài hước ngây thơ đen tối về một ông già Noel không biết lái xe…

Grandma got run over by a reindeer.
Walking home from our house Christmas eve.
You can say there’s no such thing as Santa,
but as for me and grandpa we believe.
She’d been drinking too much eggnog,
and we begged her not to go.
But she forgot her medication, and she
staggered out the door into the snow.
When we found her Christmas morning,
at the scene of the attack,
she had hoof-prints on her forehead,
and incriminating Claus marks on her back.

Now we’re all so proud of grandpa,
He’s been taking this so well.
See him in there watching football,
drinking root beer and
playing cards with Cousin Mel.
It’s not Christmas without Grandma,
All the family’s dressed in black
and we just can’t help but wonder:
Should we open up her gifts,
or send them back?
Send them back!!

Now the goose is on the table
and the pudding made of fig
and the blue and silver candles
that would just have matched
the hair on grandma’s wig.
I’ve warned all my friends and neighbors
better watch out for yourselves,
they should never give a license
to a man who drives a sleigh
and plays with elves

2. Forever 21: Coi hết các tiệm thời trang cao cấp rồi thì mình lại đột nhập Forever XXI vì cửa hàng này khá quy mô, rộng rãi, người ra vào nườm nượp. Mẫu mã thiết kế trẻ trung nhí nhảnh nhưng giá quá bèo, được cái mẫu mã sao chép nhiều kiểu đang thịnh hành nên bước vào cứ gọi là hầm hập không khí đương đại. Tớ ấn tượng nhất là mấy đôi giày vàng bạc lấp lánh để đi club đôi nào cũng cao chất ngất và nặng trịch như đeo cùm vào chân. Mấy đôi này ngoài mục tiêu cử tạ còn là vũ khí tự vệ đắc lực của các nàng.

3. What Not To Wear: trải qua một thời kỳ khủng hoảng vì không hiểu được mình muốn cái gì giữa bạt ngàn mẫu mã kiểu dáng, đến nay tớ đã biết được phần nào những style mình ưa thích. Một trong những cách hiệu quả để xác định kiểu dáng của mình, bạn phải loại trừ những kiểu mình không thích trước. Với riêng tớ:

+ những kiểu thùng thình baggy cùng màu sắc quá hỗn loạn như sở thú mặc dù tớ là người ưa màu sắc, đặc biệt là những kiểu vừa baggy vừa có nhiều bèo nhún tạo cảm giác luộm thuộm, cơ thể bị nuốt chửng như đang bơi:

+ những cái đầm bó sát không dây khi mặc vào trông rất căng thẳng và hồi hộp. Kiểu này nhằm tôn vinh những đường cong của cơ thể nhưng tớ luôn cảm thấy không thoải mái và như phải gồng mình lên khi mặc những bộ như thế này, nhất là khi đi hay ngồi, cảm giác như mình là 1 con búp bê nhỏ chật căng:

+ Những phá cách nhìn gây chú ý vì nó khác thường nhưng phá cách chưa tới, không thể gọi là sáng tạo mà chỉ là sự kỳ quặc. Có lẽ bản thân xác nhận mình là 1 cô gái bình thường, nên đâm ngại những gì không thuận mắt:

+ những  đôi sandal nhiều dây nhỏ hay những kiểu quá nữ tính. Không hiểu sao tớ rất sợ những gì quá girly như nơ, satin, dây dợ:

+ những cái đầm có nơ hay phụ kiện quá to:

+ Hột xoàn, kim sa kim tuyến:

Đôi giày Betsey Johnson này là một kỷ niệm vui. Sáng sớm ngủ dậy mắt nhắm mắt mở mò vào máy tính, thấy nó sale đến 90% còn có $17 nên tớ nhảy xổm vào order luôn, còn chưa kịp nhìn kỹ đôi giày. Kinh nghiệm khi mua những món 90% bạn không thể có một giây nào để suy nghĩ mà phải check out ngay lập tức. Order xong rồi đọc mô tả mới biết mấy cái đốm đó là hột xoàn chớ hem phải metal, đọc luôn phần viết về Betsey Johnson mới biết phong cách thiết kế của bà này lấy cảm hứng từ giấc mơ thời thơ ấu về các hoàng tử công chúa cùng sân khấu lộng lẫy. Hèn chi đồ Betsey Johnson nhìn vừa có nét trẻ con lại vừa đồng bóng và diêm dúa glam glit. Đôi Betsey Johnson trên xem qua thì có vẻ hot vì có đốm da báo cùng các màu pink-black nhưng nhìn lại thì rất sến. Vội vàng viết email xin cancel (tụi trên web thích nhận email hơn là gọi phone, nên vừa uống xong cử cà phê chạy xuống thì tụi nó cho hay đã cancel. Iu thế nhỉ!)

+ những đôi giày mạnh mẽ một cách phô trương và thái quá, mang vào rất dễ gây chú ý:

+ những đôi boot gót nhọn và có độ dốc lớn. Năm nay có vẻ như kiểu boot gót nhọn này là mốt nên đi đâu cũng thấy nhan nhản, nhìn đẹp thì có đẹp nhưng căng cứng. Mới thấy quý những đôi riding boot thanh nhã hoặc boot cao cổ gót bè lùn mập năng động và thoải mái mua năm ngoái của mình :P

3. Victoria’s Secret: đã dặn lòng là không mua nữa vậy mà bra năm nay của VS có nhiều mẫu print quá đẹp nên đành phải thôi nữa mà đừng cứ. Bra năm nay của VS có nhiều print hoa cỏ mùa xuân hay đen trắng zebra hoặc cổ điển Steve Jobs nên chúng ta phải spoil chính mình thôi =))

4. Ước nguyện đêm Giáng sinh: Tớ rất mê giày. Nên mơ ước của tớ đó là sau này có thể thì tớ sẽ đóng những kệ để giày chạy dọc theo bức tường và có mặt kính để nhìn thấy những đôi giày bên trong, như một cửa tiệm nhỏ. Thôi đời người ai cũng phải nghiện ít nhất là một thứ mừ  :P

Đôi này cũng đúng style tớ thích: màu nude làm chân như dài hơn, thanh nhã và nhẹ nhàng, có điều giá còn cao nên chỉ giữ lại làm hình ảnh kỷ niệm chơi chờ cơ hội khác mà thôi, chả vội gì :

5. What To Wear: Tớ thích những món đồ mang phong cách classic hoặc edgy, không rườm rà, màu sắc dù mạnh cũng vẫn phải giữ nét thanh nhã:

Đã tới mùa Giáng sinh thứ ba với 6pm mà hôm nay mới khám phá ra bí mật Vừng ơi mở ra của nó. Đi lại mấy năm nay mình cũng chỉ là một kẻ bàng quang hời hợt, rảnh thì bấm vào, thấy hàng họ cũng không thay đổi gì nhiều. Hôm nọ tình cờ chứng kiến đợt sale 90% bán sạch vèo mấy chục mẫu mã hàng trăm đôi giày trong vòng nửa tiếng mới choàng tỉnh thì ra website này có những magic moments. Như mặt nước hồ tĩnh lặng có những phút giây cồn cào sóng gió rồi lại lặng im bình thản. Nghiên cứu trong giới rình mò mới hay hàng hot nó post lên có thể lúc nửa đêm có thể một thời điểm bất chợt nào đó trong ngày. Đêm đó 3 giờ sáng mình ráng mò dậy bất chấp đêm đông lạnh lẽo mở computer lên quả nhiên hàng hot hiện lên ngỡ ngàng như cẳng chân lông lá của sư tử biến thành bàn tay hoàng tử khi chuông đồng hồ vừa điểm 12 tiếng trong bộ phim Hoảng tử bên kia đại dương coi khi mình còn là cô bé thơ ngây:

Với 90% off thì ta đã có thể mơ về những đôi giày Made in Italy mà chẳng mất bao nhiêu tiền. Tớ thích đôi này vì kiểu dáng vừa mềm mại vừa edgy nhờ những đốm metal.Còn đôi dưới này có màu silver mang tới tinh thần futuristic:

Thế nhưng những magic moments thường không cố định và thay đổi thường xuyên, nên phải bỏ công canh chừng. Nhớ có lần đứa bạn mình nói một thằng bạn trai của nó “on 6pm all the time” bây giờ mình mới hiểu. Có lẽ thằng đó cũng đã khám phá ra bí mật giống mình như mấy thằng xài drug trong phim Limitless haha. Có khi đó là 8 giờ 1 phút sáng. Có khi là 7 giờ 1 phút chiều. Rất vô chừng. Chỉ biết là khi nào rảnh thì mở ra dòm chừng, như chơi xổ số. Hàng hot vì hot nên không có nhiều để làm mưa mà chỉ dăm ba đôi mỗi ngày rả rích, thường post lên khoảng 5-10 phút là hết nhẵn. Mình thì hào hứng tham gia vào công cuộc Hunting for the blood orchid với cảm giác bình thản lạ lùng:

Là đôi sandal màu đen đầu tiên mình có – đơn giản và chắc chắn. Đôi này là hợp với ý thích chung của mình hơn cả: chìm chìm, thanh nhã nhưng mạnh mẽ. Đôi dưới này là dạng gladiator (mua có $14) nhưng có gót cao:

Đôi này để đi bộ dạo chơi. Giày của Think! dôi nào mang cũng thấy nhẹ nhõm dễ chịu, thiết kế thông minh và hiệu quả:

2 đôi màu gold và fuchsia cũng là những màu hot, không uổng công cho những cuộc chiến hết sức máu lửa:

Thật ra sau khi nắm được bí mật của 6pm rồi thì tớ cũng vẫn thong thả đôi nào thật thích mới mua còn không cũng chẳng ham rẻ mà order linh tinh bừa bãi. Có một BIG SECRET  nữa tớ đang chờ ship về là một đôi hết sức chunky của Marc by Marc Jacobs, đôi này đúng kiểu thích get attention mà nói như lời một đứa bạn mình đó là “thời trang là thứ mà ai cũng phải quay đầu lại nhìn”. Nếu không quá rườm rà và vẫn đi lại được dễ dàng được thì tớ sẽ giữ lại, coi như một sự đổi gió mang ra đi những khi trời đẹp hay có tâm trạng phấn chấn rộn ràng:

Post hình lên cho các bưởi rửa mắt nhân dịp nghỉ lễ, hẹn gặp lại kỳ sau =))

rỉ rả mùa đông

pic: st

1. Mood: Những ngày cuối tháng 12 thật rỉ rả ngọt ngào mặc kệ cho kinh tế suy thoái. Ngọt ngào được bởi vì mình đang trong trạng thái “mắc kệ” và vô lo nhất, hoàn toàn không nghĩ ngợi gì về tương lai như kiểu “There will be an answer. Let it be”. Dạo gần đây, tóc mình mọc nhiều và dày hơn, dấu hiệu của một trạng thái không nghĩ suy.

Dọn dẹp phòng ốc. Mở nhạc thật nhỏ. Chọn nước thơm mùi nho, bạc hà và chanh xịt quanh phòng.

Mở tủ lấy ra một cái jupe ngắn vải nỉ với những sọc ca-rô màu đen và xanh lam. Cái jupe này mình mua mà chưa bao giờ mặc đơn giản vì nó size 2 mà trong đầu mình luôn nghĩ size 2 hơi rộng, lẽ ra size 0 thì vừa khít mà lười đi đổi nên cứ quăng đó, tuyết phủ ngập đã mấy mùa. Hôm qua lôi ra thấy vẫn trên đầu gối tức là ok, chắc sẽ kết hợp để làm thành một bộ mới hơi nhí nhảnh cho mùa đông. Hãy cứ tin là “It’s not what you wear, it’s how your wear it” đi nha các bưởi =))

Suốt tháng 12 này đúng nghĩa “mỗi tuần tôi chọn một niềm vui”. Tuần này sẽ ghé mall để redeem mấy cái coupon, hy vọng không phải vác đồ junk về mà có hàng đàng hoàng để chọn. Sau vài mùa dâng hiến điên cuồng thì mình đã chuyển sang status chậm rãi, thảnh thơi ngồi chờ coupon rắc về dụ dỗ rùi mới đủng đỉnh đi mua. Tuần nào cũng rỉ rả mưa dầm thấm đất nhỏ và đẹp thấm thoắt mà đã qua mấy con trăng rồi. Mùa shopping này ngoài mấy món under $30 khoe khoang bữa trước thì mình sống lai rai bằng coupon, mỗi lần đi mall về mà không mua gì to to lại có cảm giác như Ulysses chiến thắng tiếng hát cám dỗ du dương của một đống các nàng tiên cá dù đang vô vọng cũng gắng tỏ ra gợi cảm. Tuần sau đó (tuần lễ Giáng sinh) thì bà sếp micromanaging đã đi nghỉ xa vắng khỏi văn phòng nên tuần đó coi như tự do tràn ngập. Tuần sau đó nữa thì tiếp tục mong chờ tin nhạn mà chắc chắn rồi sẽ suôn sẻ chỉ còn vấn đề thời gian. Sau đó sẽ tính tiếp. Cuộc sống của mình, đang được đo đếm bằng những chặng ngắn, gấp khúc mà tất cả mình có được lâu dài chỉ là niềm hy vọng và tin vào những may mắn trong đoạn đường sắp tới. (Có cái này rất nhảm là tụi bạn mình từng gọi đùa mình là Wishing Cat vì mình hay ao ước lảm nhảm ra mồm cái gì là được cái đó. Cũng vì mình toàn ao ước những điều lặt vặt và bé nhỏ, không đâu vào đâu. Chẳng hạn như tuần rồi mình ao ước một cái skinny jean màu navy đậm thế là mua được luôn ngay lập tức một cái của Vince với giá rẻ không ngờ. Thôi bây giờ phải tập trung đầu óc để wish một cái gì đó nghiêm túc hơn mới được, mà wish cái to vậy thường phải bỏ qua mấy cái nhỏ để khỏi phân tán tâm linh hehe :P )

2. Tin nhà: mình thích gọi điện thoại về nhà vào những buổi sáng cuối tuần, khi cả nhà đang sum họp vui vầy, lẫn trong đường dây luôn có background là tiếng trẻ con cãi vã lạo xạo hỗn loạn làm nền. Sức khỏe (tinh thần) của mẹ đã khá hơn nhiều so với thời còn ở Huế, có lẽ vì được gần con cháu, được nói chuyện và thư giãn nhiều. Mẹ khen khí hậu Sàigòn dễ chịu, ôn hòa. Mẹ ngủ ngon hơn. Thích ăn món này món khác. Hoạt bát và linh hoạt hẳn. Chỉ mong sức khỏe ông bà già ổn định là quý lắm rồi.

3. Mall. Vâng, lại là mall. Mall năm nay vẫn lộng lẫy vui tươi với đủ thứ ornaments long lanh cùng dàn đồng ca hát nhạc Giáng sinh lảnh lót nhưng tình hình mua sắm đã chậm đi nhiều. Nhiều cửa tiệm dán nhãn 40% Off mà vẫn trống toang dù đang là chủ nhật, còn mấy cửa hàng cao cấp xa xỉ thì ôi thôi không một bóng người. Dạo này có phong trào đi chơi ở mall tận hưởng không khí hội hè nên xuất hiện thêm một làn sóng nhan nhản các cô cậu ông bà ăn mặc đẹp đẽ điệu đàng đi lượn vè vè window shopping qua các cửa hàng mà hem mua gì hết nên nói chung mall mở ra cũng có ngừi đi lô nhô như những bóng mờ song mua bán thì chẳng được bao nhiêu như cách chúng ta hay nói là “sư phồn vinh giả tạo” hoặc “rộn ràng, rồi sao?”. Có thể dân chúng đang để dành tiền để tập trung cho đợt clearance sale rầm rộ vào sau lễ Giáng sinh, thế nên mấy tuần này đi mall chủ yếu là để tán dóc, nhìn ngắm thiên hạ và ăn junk food mà thôi.

4. Saks Fifth Avenue: Saks Fifth bán đồ rẻ quá nên lại càng ế bạo. Cả mấy tầng lầu rộng thênh thang chỉ thấy toàn ma-nơ-canh, hàng hóa bẽ bàng với người bán loanh quanh chớ người mua thì lác đác. Một không khí câm lặng bao trùm. Tớ thì đã qua cái thời e thẹn nên now cứ ăn mặc chưng diện đẹp đẽ mua hết coupon hưởng hết ơn mưa móc thì lượn vòng coi đồ thời trang cao cấp loại năm trăm một ngàn một món để thỏa mãn trí tò mò và mở mang đầu óc. Trừ những cửa hàng tù túng có không gian nhỏ hẹp như LV, Armani, Burberry, Tory Burch, Gucci, Miu-Miu, Jimmy Choo… bước vô chỉ thấy toàn người bán cô đơn giữa không gian trống vắng nên pà con dạt đi hết vì sợ bị để ý thì với những nơi có không gian mở thênh thang như Saks Fifth là nơi để mình thoải mái lượn lờ tản mát nhìn ngắm đồ cao cấp để trả lời cho câu hỏi vì sao chúng lại mắc tiền đến thế hay “đâu là sự sáng tạo tột bực trong ngành thiết kế thời trang?”. Câu trả lời thì cũng hem có gì cao sang như kiểu cáo thấy nho thì chê là “còn xanh lắm”: đại loại nhìu món đồ xấu hoắc mà seo mắc lè lưỡi chỉ vì nó có gắn lên một nhãn mác mắc tiền, nhìu món thô như tủ áo, nhìu món đính cườm chi chít như đang nói với ngừi xem “cũng vì rảnh quá nên mới ra nông nỗi này”… Quầy để giày có nhìu đôi Jimmy Choo đang hạ giá ít nhất cũng năm, sáu trăm một đôi. Một cô gái đang thử đi thử lại một đôi màu đen viền vàng metallic ra chiều thích thú, chỉ có bạn trai cô là thở dài: “How much is it?”. Không biết cuối cùng họ có mua đôi giày đó hay không nhưng với quan sát riêng của mình thì tình hình mall bi giờ đàn bà đi nhiều hơn đàn ông, và cái cảnh các cô dắt bạn trai đi để bạn trai trả tiền cho những món hàng xa xỉ cũng không còn thường gặp.

5. Gym: Trời lạnh nên hồ bơi vắng vẻ đi nhiều. Mình rất thích.

6. Phim phọt: box office cả mấy tuần nay ế ẩm vì thiên hạ đi mall hay tản mạn đâu đó cũng vì không có phim hay. Doanh thu tuần rồi thấp nhất trong cả năm. Mình thì bây giờ ớn bọn vampire cũng như ớn nghe em Taylor Swift hát Last Christmas (em Taylor Swift thì xinh đẹp ngây ngất bội phần chứ giọng hát cũng thường, chắc chỉ mình em trẻ đẹp ngời ngời mà chịu khó chinh chiến trận mạc country nên năm nào mấy bác trao giải hàn lâm cũng đành nhè em cho liền mấy cái cũng vì hem kiếm đâu ra ai nổi bật hơn). Bữa nọ có em nào viết review mỹ phẩm trên Sephora.com về mấy màu môi bầm tím đại ý là “bôi màu môi đó vào cứ như người đứng trơ trơ trong cái lạnh tím tái suốt đêm ôi dào chỉ có mấy cô nào mê ma cà rồng mới woánh màu môi đó chứ tôi thì xin miễn” thế là các bạn Sephora xóa hết 3 lần cái bài review đó, sau em này làm dữ quá mới đành post lên thế là hàng bán ế luôn.

7. Ẩm thực: mùa đông rỉ rả nên các món dùng tới slow cooker được nấu tối đa. Đã làm được các món phổ biến như bò nấu rượu đỏ, đuôi bò hầm củ quả, phở bò viên, sắp tới sẽ thử bún bò Huế bò bắp và Gà hấp slow cooker… Thích nhất là nồi slow cooker rất thuận tiện, không cần chuẩn bị hay trông chừng nhiều, có sáng hộc tốc đi làm rồi tối về đã có nồi hầm nhừ nóng sốt. Tớ cũng làm thêm các món ăn mùa đông như tôm thịt kho rim và chim cút BBQ cho đỡ ớn:

 

 

Nhân câu chuyện “xôn xao Facebook” (Bài học luân lý)

1. Từ link một người bạn trong email group gởi tớ mới đọc được câu chuyện đang “làm xôn xao Facebook” (ai xài FB chắc biết). Câu chuyện này, dưới góc độ và tính chất emotional, nó cũng giống như câu chuyện về chú bé người Nhật từ chối nhận phần ăn phát chẩn khi Nhật Bản gặp thảm họa động đất vừa rồi đã lan truyền mạnh mẽ trên internet như một thông điệp về ý chí và ý thức tuyệt vời của người Nhật (sau này mới biết đó chỉ là một câu chuyện hư cấu). Nhưng câu chuyện này thì mang đậm tính Việt Nam hơn, tớ xin mạn phép trích lại:

Ăn rau không chú ơi?
Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.
- Ăn hộ tôi mớ rau…!
Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. “Mình thương người thì ai thương mình” cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.
- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!
Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:
- Rau này bà bán bao nhiêu?
- Hai nghìn một mớ. Bà cụ mừng rỡ.
Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.
- Sao chú mua nhiều thế?
- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!
Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.
Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ…
- Nghỉ thế đủ rồi đấy!
Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.
Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.
Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.
Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.
Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:
- Bà bán rau chết rồi.
- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? Chị bán nước khẽ hỏi.
- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.
Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.
Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia…
Gã không ngờ………!
*** Câu chuyện này, có thể là chuyện thật (nhất là những con người như bà bán rau nghèo khổ vật nài người mua qua đường, những bà cụ bán rau như thế, qua tới chợ người Việt ở Cali cũng còn gặp rất nhiều có điều người ta ngoài nghĩa mưu sinh còn hiểu thêm nghĩa các cụ bày bừa buôn bán như một thú vui tụ họp cho đỡ nhớ nhà), mà cũng có thể là chuyện bịa (những chi tiết rất kịch tính và (xuất hiện) hợp lý như “cơn mưa tầm tả, sấm chớp nhì nhằng, người trưởng phòng xuất hiện làm gián đoạn và cuối cùng là bà cụ chết như một hệ quả làm chúng ta suy nghĩ v.v). Tức là, một câu chuyện hư cấu được xây dựng từ những con người rất thật từ hiện thực thô ráp của cuộc đời để, để lại trong ta một bài học luân lý rất thường thấy trong nhiều cuốn sách được dịch thuật và bày bán ở Việt Nam và để cho chúng ta cảm giác câu chuyện này rất thật.
Nhưng bỏ qua tính thật hay giả của câu chuyện, chỉ bàn tới chút ít nội dung. Tui đọc câu chuyện này vì tò mò, và cũng vì nó ngắn gọn, để xem cái gì đã làm “xôn xao Facebook”. Không cần đọc đến hết chuyện, ngay từ đoạn người đàn ông rút ra 10 nghìn mua cho bà cụ mớ rau rồi bà cụ hỏi:
- Sao chú mua nhiều thế?
- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!
là tui đã đoán ra một kết thúc bi đát cho câu chuyện. Xuống chút nữa, đoạn “mưa tầm tả, sấm chớp đì đùng” tui đã đoán (nốt) được là bà cụ sẽ bịnh lây lất hoặc tột cùng là chết và do đó, kết thúc câu chuyện không còn gì mới mẻ, chẳng cần tới những bà béo chị bán nước làm nhiệm vụ tản mạn đưa tin. Tui không đọc FB nên không biết các bạn ở đó bình luận như thế nào, còn với tui, cả câu chuyện đã dừng hẳn ở chỗ “Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!”
Người đàn ông trong truyện là một nhân viên văn phòng, hẳn cũng là người có ít nhiều chữ nghĩa/học thức. Nhưng anh ta nghĩ gì khi nói câu nói đó? Rằng mình đang giúp người? Đang làm một nghĩa cử từ thiện? Đang cư xử như một người tế nhị và khéo léo?
Kiểu nói này, kiểu làm từ thiện nửa mùa này, kiểu đạo đức nhờ nhờ, kiểu ỡm ờ không đen không trắng mà xam xám lờ mờ, rất được nhiều người Việt Nam ưa chuộng và sử dụng nó như một thói quen vô hại, xài đi xài lại mỗi ngày. Cái kiểu nói chỉ nghĩ tới mình, hứa hươu hứa vượn vu vơ mà thoạt nghe cứ ngỡ như mình đang giúp đỡ và quan tâm tới người khác lắm. Thử làm một logic đơn giản: mấy bó rau héo, dập, chỉ có thể đem về cho heo, thì gã đàn ông vớ vẩn ỡm ờ kia đâu có ngu ngốc tới độ sẽ “chiều qua lấy”. Thời điểm mua rau là : sáng sớm (dek nghe mô tả về điều kiện thời tiết trong lúc đó), đưa cho bà già 10. 000 đồng rồi quăng lại một cái móc neo “chiều con qua lấy”. Nói vậy, là đã đặt lên vai bà cụ một gánh nặng đợi chờ từ sáng sớm tới xế chiều hoặc tệ hơn, tới khi nào nữa thì không biết trong trường hợp thằng dở hơi đó quên đi lời nói của mình và không way lại nữa.
Tiếng Anh có câu thành ngữ “To lay a guilt trip on somebody” ý chỉ những người mang lại cảm giác tội lỗi cho người khác. 10. 000 có lẽ quá to và quá nặng đủ để người đàn ông quăng lên trên đôi vai còm cõi của bà già một guilt trip dài đằng đẵng. Đến đoạn 2, khi trời mưa xối xả sấm chớp đùng đùng, thằng dở hơi đó chắc cũng không đủ sự quan tâm để nghĩ tới lới hứa vu vơ trống rỗng của mình. (về phần bà già, bác đã già rồi, lẩm cẩm rồi, làm sao có thể đòi hỏi bà phải quặc lại “Chú mua hay cho tiền để tôi còn bán cho người khác hoặc đi về? Chờ là chờ đến bao giờ?” hoặc biết đường dọn hàng chạy đi ẩn nấp khi trời mưa xuống). Vậy đoạn kết viết ra cũng chỉ thêm thừa.
“Gã không ngờ…” với lại “gã ăn năn”. Thôi, xin đủ! Đủ cho cái kiểu sống vô tâm vô tình và vô trách nhiệm, không bao giờ một giây phút nghĩ dùm cho người khác, giờ giấc lôi thôi chập choạng, làm việc nửa vời, ăn nói mập mờ ngô không ra ngô mà khoai chẳng ra khoai coi lời hứa nhẹ tựa lông hồng cứ thế tuôn ra vung vít bất kể tới việc mình có giữ được lời hứa hay không cho tới khi chuyện xảy ra rồi là bắt đầu ăn năn, dằn vặt, rồi từ đó nảy sinh là hàng đống những bài học luân lý. SORRY, SIR, BUT WE DON’T NEED YOUR REPENTANCE! Nhớ ở phòng mạch, văn phòng tui còn lưu giữ một danh sách dài những bệnh nhân (đa số là Việt Nam) chuyên gia lấy hẹn rồi không bao giờ xuất hiện thản nhiên coi thời gian của người khác như bèo bọt, như một trò đùa. Tới mức, có nhiều bệnh nhân chỉ nghe họ xưng tên là tui đã chợt phì cười. Và đó cũng chỉ là một trong muôn nghìn ví dụ về lối suy nghĩ và cư xử chầy bừa của nhiều người Việt mà gã đàn ông trên kia chỉ là một ví dụ nhỏ nhoi. Mặt khác, tui cũng biết có những người làm từ thiện bằng cách mua sản phẩm nhưng họ nói thẳng ra là họ không nhận sản phẩm mà chỉ đưa tiền. Có khó lắm không khi nói thẳng ra những gì mình muốn? Gã kia nghĩ rằng mình sẽ làm tổn thương hay bị bà già từ chối khi chỉ cho tiền, đâu có nghĩ cái trò lờ mờ nhập nhèm của hắn còn làm khổ người ta tới mấy mươi lần.
Câu chuyện trên sẽ lái người đọc theo hướng nào khi nó kết thúc? Sẽ gây ra những cảm động than khóc lan truyền nhanh chóng? Những chê trách nhẹ nhàng lên người đàn ông tốt bụng nhưng đãng trí và biết ăn năn muộn màng kia? Với tui, nó chẳng lái theo một hướng nào cả kể từ câu nói đáng giá ngàn vàng tui đã trích ở trên. Những cư xử nói năng vô trách nhiệm như vậy rồi sẽ dẫn tới kết quả chẳng hay ho gì. Ai cũng biết thế. Nhưng chúng ta cứ nói như thế và sẽ tiếp tục ăn năn như thế. What a vicious, sickening circle!

Oh what a circus, oh what a show
Argentina has gone to town
Over the death of an actress called Eva Peron
We’ve all gone crazy
Mourning all day and mourning all night
Falling over ourselves to get all of the misery right

….

Instead of government we had a stage
Instead of ideas, a prima donna’s rage
Instead of help we were given a crowd
She didn’t say much, but she said it loud

Sing you fools, but you got it wrong
Enjoy your prayers because you haven’t got long
Your queen is dead, your king is through
She’s not coming back to you  :P

The luxury of waiting (or my under $30 “Black Friday” items :))

pic: st

1. Tuần lễ Thanksgiving trôi qua nhanh đến không ngờ, nhìn lại chỉ thấy cảm gíac xôi thịt vô bờ bến dù mình không xếp hàng lúc nửa đêm hay từ gà gáy để hốt hàng Black Friday. Tối thứ năm, đi dự party về chạy ngang qua đường Beach, khi đó đã gần 12 giờ đêm, nhìn bãi đậu xe len kín không còn chỗ nào cùng hàng người đen đặc, đủ biết sức vóc mình không thể đua chen lại với đời. Với lòng kiên nhẫn cỡ con quạ đen nhảy ùm trầm mình vào chậu mực tàu để nhuộm lông cho lẹ của mình thì mọi phù hoa của Black Friday nào có nghĩa lý gì dù bọn H&M đã rao quảng cáo khá nóng bỏng là “mở cửa lúc 5 giờ sáng, nhiều món chỉ có 5 đồng, gift card lên tới $300 cho một trăm khách đầu tiên” v.v (chưa bao giờ mặc đồ H&M, đa số là bự + dài). Bao nhiêu xáo trộn trôi qua, vài mạng người bị bắn/cướp, hôm qua mở news lên đọc thấy tin ngừi đàn bà xịt hơi cay vào hơn 20 khách hàng ở Wal Mart Los Angeles sau khi lô hàng Xbox được mở ra đã nộp mạng cho cảnh sát. Có lẽ, những giây phút như vậy đã làm vọng động tâm trí con người.

2. Hôm qua đi mall, có nhiều bà khen bộ đồ mình mặc nên hôm ni có hứng lên post hình ảnh quần áo lung tung. Chỉ vì hôm qua mình có hứng dress up hơn bình thường. Khác với ánh mắt đàn ông hay liếc trộm rụt rè hoặc dịu dàng đờ đẫn, ánh mắt đàn bà mạnh mẽ, táo tợn và thẳng thắn hơn nhiều. Chúng có luồng hình xoáy và không quay đi khi bắt gặp ta nhìn lại =)) Những ánh nhìn câm lặng và ghi nhận hoặc vui tươi cởi mở, đủ để vui cho 1 ngày phù phiếm. Một bà chị mình quen bị bệnh ghiền mall, mà lần nào cũng đi có đúng một mall cố định. Bà nói: “Quen chỗ rồi, quen đường đi lối lại cũng cửa tiệm đó mà sang mall khác chúng nó bày đồ mình không nhìn ra được, không nhận ra món nào mới, món nào hay để ở chỗ nào”. Xem ra cũng đúng. Đi trong một mall quen thuộc, bước đi dọc theo những cửa tiệm thân quen, thấy lòng thanh thản và thích thú, như con cá bơi lội tung tăng nơi dòng sông quen thuộc, tới mức một cây rong trở mình cũng biết, thì cảm giác nôn nóng hồi hộp rất bon chen cũng đã bớt đi nhiều.

Victoria’s Secret kì lễ này tân trang lại toàn bộ cửa tiệm 3 gian lấy 2 màu chủ đạo là pink-black hoặc pink-white, nhìn khá sống động và thiết kế đẹp hơn hẳn tiệm cũ. Ánh sáng huyền ảo như kiểu Abercrombie trên nền đen âm u. Nhiều ảnh người mẫu đen trắng nóng bỏng trên tường. Mình thấy tiệm làm mới thì vô coi cho biết (design) chứ thời kì điên cuồng mua hàng của VS đã qua rồi. Dăm ba năm qua lại, hai bên đã thành bạn gái thân thân, mùa lễ mùa sale nào cũng nhận được coupon cho $10 của bạn để mình mua sắm cho vui dù lâu gòi mình chẳng mua gì. Iu lắm. Mà ngại tha lôi quá nhiều nên năm nay mình chỉ mua rỉ rả vài món be bé xinh xinh cho bạn vui lòng. Hôm mình đi VS vẫn còn deal ai mua $10 thì được cho thêm reward card có giá trị ít nhất $10 nên chị em nhảy vào mua như tằm ăn rỗi. VS cũng hay rủ rê đi gặp mặt model/event trong tiệm hoặc coi fashion show cổ truyền ngày 29 tháng 11 tới nhưng tớ coi mấy dạng trình diễn kiểu này thấy nó cũng chán phèo như coi thi hoa hậu hay trình diễn thời trang nên thường lặn biến. Nói chung coi thời trang thì giở tạp chí là hay nhất vì nó lẹ, có thể lật nhanh thay vì chờ ngừi mẫu chuẩn bị, ánh sáng, nhạc nhiếc make-up hay thay đồ này kia với lại tạp chí tập trung vào style còn trình diễn trên sân khấu chú trọng tới body cùng các chuyển động của body, đi tới đi lui nhiều quá nên xem mệt và mình là nữ lại càng không cảm thấy háo hức gì cả :P

2. Hòa cùng làn sóng suy thoái chung, năm nay mình gói gọn những gì định mua trong mức giá dưới $30/món. Để đạt được mức giá này thì phải có công rình rập nhiêu khê phức tạp rất bon chen nhưng kệ, tuy nghèo nhưng mà có tình phải hem các bưởi =)) Đọc mấy bí kíp về Dress well on a Budget thì người ta cũng nói giống nhau: chọn những kiểu dáng classic, chọn lấy vài ba màu cơ bản mình thích hoặc hợp với mình hơn cả, đầu tư cho những món mà thường “bắt mắt” đầu tiên trên người phụ nữ như giày-túi xách-áo coat, mix-match màu sắc hoặc mix-match đồ bình thường/basic với đồ cao cấp, bên cạnh các màu neutral chịu khó sắm vài cái áo coat/áo khoác màu sắc thật nổi bật sáng chói để tăng thêm tính drama cho tủ áo, chờ sale và chỉ mua đồ on sale… Bí kíp của mình thì đơn giản: đồ phải thật vừa vặn và không được “ill-fitted”. Mua 1 đôi giày chỉ vì quá thích kiểu của nó mà dù giày hơi chật cũng cố mua về thì mãi mãi giày không rộng ra được. Mua cái áo mà mỗi khi mặc phải thót bụng vào thì thà không có còn hơn. Tớ cũng tránh những style rộng thùng thình/baggy hay nhiều bèo nhún chi tiết rối mắt bùng nhùng. Tóm lại là Black Friday đúng ngày hôm đó mình không mua được gì nhưng trải dài cả mùa ra thì tinh thần Black Friday luôn luôn tràn ngập. Post lên cho các bưởi xem cho vui cho có không khí shopping thời suy thoái :P

Áo đầm “brown truffle” đây. Style này tớ thường mặc size 2 vì không thích đồ quá bó, thở không được =))

Còn cái này là evening dress. Cũng style mềm mại nữ tính. Thôi kệ nó, cứ sắm đầm trước đã, giai mú tính sau:

Còn cái này thì trông hơi cứng tưởng đâu mặc vào sẽ không thấy đường cong nào cả. Ngực may kín như một nữ tu hehe. Order online, khi nhìn áo này trong tiệm cũng hơi ngại vì các nét cọ quá to lại có nhiều màu đen và màu mauve, tưởng đâu sẽ rất cứng. Cũng may mình mua size 0 vì đoán style kiểu này thường rộng, tới khi áo về mặc vô thì vừa như in, vẫn đâu ra đó, và đem tới cảm giác khác hẳn những cái mềm mại khác. Một cái gì đó khỏe khoắn, thoải mái, không quá casual mà cũng không quá trang trọng, dễ mặc đi lung tung vớ vẩn:

Cái này nhìn cũng cứng như hộp lại ngang tù vì chất liệu vải dày và cứng (mặc mùa đông kèm boots ngắn cao cổ sẽ rất cute), nhưng khi mặc vào thì body được chia làm 2 phần rất rõ ràng đặc biệt nhấn ở eo và mông. Nhìu áo nhìn ngoài đẹp nhưng thử vào như con dở hơi nhưng cũng có nhìu áo nhìn tưởng dở hơi nhưng mang vào lại đẹp đó là cái này đây. Leo lên leo xuống xe hơi loại cao rất cực vì váy thuôn sát phía dưới như một cái chum/lu. Váy có nhiều họa tiết gold hình tròn phảng phất nét Tàu khựa nhưng dư luận nói chung là lẫn lộn mình giữa China và Japan nói chung áo này toát lên phong cách nặng nề của châu Á truyền thống thể hiện thân phận cùng tư tưởng nô lệ của ngừi phụ nữ sẵn sàng dâng hiến cho hệ tư tưởng phong kiến và gia trưởng. Nhưng mình rất tự tin khi mặc áo này vì nó đậm đà bản sắc Á châu và nhất là trong mùa Giáng sinh mặc áo nhiều màu gold đi cứ như cây thông lấp lánh gắn đầy đồ ornaments và các bạn Mẽo rất khoái tông màu này (gold and black) vì nó hợp thời trang và hợp với không khí Feliz Navidad. Tớ mặc áo này đi tiệm nào cũng được các bạn ở trỏng chào đón nhiệt tình chắc họ nghĩ tớ là Thần Tài đem may mắn và phúc lộc tới hehe:

Cái dress này của Three Dots là kỷ niệm đẹp của 1 buổi sáng vội vã online trước khi đi làm. Tớ đang thích loại đầm dài tay và ngắn hơn đầu gối để mặc cho mùa thu-đông. Với $29.99, một cái đầm trông sẽ giá trị hơn là 1 cái T-shirt và đó cũng là lý do tớ chuyển hướng “đầu tư” từ T-shirt/Top + Jeans sang dress (hình mượn từ website vì hàng chưa dzìa :P   :

Hết váy thì sẽ tới phần giày. Kỳ này tớ nhìu boots quá gòi nên tập trung sắm giày cho mùa hè. Những đôi giày thật nữ tính và điệu rơi điệu rụng lại còn cao hơn 4 inches. Hai công chúa này phải giành giật từng giây phút cụ thể với kinh nghiệm xương máu đầy mình là vừa order xong phải check out ngay mới kịp. Y như rằng mới order xong là website thông báo “hết hàng”:

Phải chen lấn như vầy vì màu bone hay họa tiết da báo/chó đốm/da cọp/ngựa vằn luôn luôn được quý bà quý cô ưa thích. Một bộ quần áo trơn lỳ tẻ nhạt chỉ cần một đôi giày hay cái bóp cầm tay có họa tiết da báo là tươi tắn khởi sắc đương đại lên ngay. Đôi dưới cùng kiểu nhưng khác màu tớ thích vì có mấy màu pink, purple & yellow rất dễ mặc đồ:

Còn đôi này là casual để đi mùa hè. Lần đầu tiên tớ thử  nghiệm với kiểu này vì mê sự kết hợp đỏ và kem:

Tạm thời nhiêu đó đã. À quên năm nay Lancôme có một deal theo tớ là khá đẹp đó là mua bất kỳ một món nào của Lancôme thì sẽ mua được một trong hai bộ Beauty Box (Pretty Plums hay Beautiful Bronzes) với giá chỉ $57.95/collection. Các thứ trong bộ này hầu như đầy đủ để makeup và đều là full size. Mỹ trắng thì thích Beautiful Bronzes còn châu Á thì hợp với Pretty Plums hơn: