1.Thế là tuần tới bộ phim mà tui mong chờ là 2012 sẽ ra rạp. Hy vọng đây sẽ là cú khởi đầu hoành tráng cho mùa phim Xmas vốn vẫn tưng bừng không kém gì mùa phim hè. Trong khi chờ đợi bộ phim tràn trề tinh thần hủy diệt và bi thảm này được công chiếu trong bối cảnh kinh tế (vẫn) đang suy thoái ê chề và trái đất lung lay sắp rụng hay vỡ tan tành ra từng mảnh thì chúng ta lại tiếp tục tán nhảm để giết thời gian.

2.Đầu tiên là quick review về cuốn sách lịch sử Mayflower của Nathaniel Philbrick với câu hỏi như một mũi tên trên la bàn How did America begin? . Ông này viết sách về lịch sử Mỹ mà cách viết nhân văn và ly kỳ như viết tiểu thuyết vậy các bưởi à. Bưởi nào từng học qua về lịch sử thế giới hay cuộc hành trình khám phá New World của những người châu Âu đều hẳn đã biết tới cuộc đổ bộ của những người Pilgrims tới New World (New England) vào năm 1620. Mayflower là tên con tàu chở những người Pilgrims trên chuyến hành trình gian nan đói khát đến vùng đất mới. Những người Puritans này rời bỏ nước Anh vì lý do tôn giáo. Họ không chịu đựng nổi sức ảnh hưởng lấn át của nhà thờ và đã thử chạy đến những nơi cho phép họ tự do theo đuổi và tôn thờ tôn giáo của mình – thứ tôn giáo cùng cách tôn thờ được mô tả đúng như trong Kinh Thánh. Thế nhưng, những thành phố châu Âu họ trôi dạt đến đều không phải là nơi an toàn cho tôn giáo của họ phát triển. Sự gò bó trong đời sống tâm linh cùng nỗi lo về thế hệ tiếp theo sẽ bị mất gốc về văn hóa (Anh) đã khiến họ quyết tâm tìm tới một vùng đất mới hoang sơ nơi họ có thể bắt đầu mọi chuyện theo nguyện vọng.
Thế nhưng, cuộc hành trình trên biển cần đến nguồn tài trợ về tiền bạc, và những người Pilgrims đã thỏa thuận với công ty The Adventurers là công ty này sẽ giúp đỡ họ về mặt vật chất, tàu bè và khi họ tới được New World, họ sẽ lao động không ngừng và gởi hàng hóa về lại Anh cho The Adventurers. Sau vài tháng lênh đênh trên biển, Mayflower đã cập bến Cape Cod, vùng đất của người Indians/Native Americans. Thế nhưng, vùng đất này bây giờ chỉ có cây cối, những ngôi làng xác xơ cùng những đống xương tàn. Nó hầu như hoang vắng. Đây từng là nơi người Indians sinh sống, trồng trọt và đánh bắt, thế nhưng sau khi người châu Âu khám phá ra Cape Cod, họ đã đổ xô tới trên những con tàu biển, và mang theo cùng họ những bệnh dịch chết người. Khi những người Pilgrims cập bến Cape Cod, tổng số dân của người Indians nay chỉ còn một phần tư. Trong năm đầu tiên, người Indians đã dạy cho người Puritans cách làm sao để sống sót giữa thiên nhiên khắc nghiệt.
Họ nương tựa vào nhau để cùng chung sống. Người Pilgrims cần đất. Mục đích tôn giáo ban đầu của họ dần dần bị đẩy xa lệch hướng bởi mối bận tâm lớn hơn về sự giàu có sung túc và của cải. Ngược lại, người Indians/Native American cần vũ khí để tự vệ và đánh bại các bộ lạc khác. Bệnh dịch đã làm dân số của họ suy giảm nghiêm trọng và họ cần người Pilgrims giúp đỡ. Năm 1621, một vị tộc trưởng của người Indians đã chào đón những người Puritans đến từ con tàu Mayflower. Họ cùng nhau ngồi xuống ăn mừng lễ Thanksgiving đầu tiên trong tinh thần thân ái và hữu nghị.
56 năm sau đó, một con tàu khác mang tên Seaflower rời khỏi New England. Trên con tàu Seaflower đó chở đầy những tù nhân là người Indians mà tương lai họ sẽ bị bán làm nô lệ cho các chủ đồn điền. Họ là những kẻ nổi loạn trong cuộc chiến giữa người Pilgrims và người Indians. Cuộc chiến tranh đẫm máu mang tên King Philip này đã làm nên lịch sử nước Mỹ. Mayflower tập trung vào giai đoạn từ 1920 đến 1676, từ khi con tàu Mayflower cập bến tới khi con tàu Seaflower ra đi.
Ngoài cách viết rõ ràng, dễ hiểu, rất chi tiết về cuộc hành trình trên biển đầy mệt nhọc của con tàu Mayflower cùng các chi tiết về kỹ thuật tàu bè, những mối quan hệ và xung đột giữa những kẻ trong đoàn thám hiểm – khai phá, Nathaniel Philbrick đã giữ một cái nhìn cân bằng cho cả hai phía – Pilgrims và Native Americans. Ông không mô tả hay viết về những người Indians như những kẻ gian manh tàn ác và xảo quyệt hay là những nạn nhân ngây thơ bị xâm chiếm, mà nhấn mạnh sự rộng lượng, khôn ngoan và phức tạp của họ. Và những người Pilgrims là những người can đảm quyết đi đến cùng ước vọng bảo vệ và nuôi dưỡng niềm tin tôn giáo, đức tin và khát vọng tự do của mình.
3.Cuốn sách thứ 2 là cuốn sách self – help mới ra No Matter What! của Lisa Nichols. Cũng như tinh thần lạc quan hướng tới cuộc sống tích cực vui vẻ của thể loại này, cuốn sách của Lisa đưa ra 9 bước để đạt được cuộc sống (tạm gọi là) dễ thở. 9 bước đó được bà diễn đạt bằng 9 muscle: Understanding, Faith – in – Myself, Take – Action, I – Know – Like – I – Know, Honesty, Say – Yes, Determination, Forgiveness và Highest Choice. Kể ra thì dài dòng lắm các bưởi ạ. Nói nôm na là cả cuốn sách dày 260 trang này là câu chuyện về cuộc đời của chính Lisa và những gì rút ra được từ kinh nghiệm cá nhân. Đời bà này chắc cũng thuộc loại tè le hột me ngay từ tấm bé. Hồi xưa còn là cô bé ngây thơ được ba mẹ ấp ủ thương iu nâng niu như ngọc như ngà, có biết đâu vừa bước chân tới trường là bị bọn bạn da trắng độc ác xô vào kỳ thị, hắt hủi. Suốt thời đi học toàn chịu cảnh ghẻ lạnh, thiệt thòi. Lớn hơn chút nữa, mơ ước được vào college lại gãy ngang vì nhà quá nghèo. Xin xỏ mãi được dăm ba học bổng vào college, chưa kịp mừng thì theo điều kiện học bổng 1 tuần cô phải chạy thể thao trong 6 events. Chạy được một thời gian thì đuối, không thể nhấc bước. Trường đuổi về, nói nếu chạy không được thì cắt học bổng. Thế là về. Nhà nghèo. Đành phải đi học trường dạy nghề chung với đám học trò hư hỏng. Học accounting ra xong, đi làm thấy như cực hình vì không hợp. Bản tính quá thương người nên không thể làm mặt rô đi đòi nợ người ta. Chủ cho nghỉ. Xe hơi bị kéo đi vì không có tiền trả payment.

Mãi rồi cô cũng lần tìm ra hướng đi cho đời mình là theo nghề motivational speaking. Quyết lập ra công ty chuyên tư vấn và hướng dẫn cho các teenagers bị khủng hoảng tinh thần. Trong khi đó, đời sống tình cảm của Lisa lại gặp vấn đề. Mê chàng kia, mới nhìn thấy ngày đầu tiên là mê ngay lập tức. Lúc đó là khi cô đang làm nhân viên cho 1 hãng gì đó. Anh kia làm nghề sửa máy vi tính. Qua lại 1 thời gian thì cô có bầu. Anh hờ hững rùi lặn mất tăm. Với sự động viên của gia đình, cô làm single mom sinh con 1 mình. Cha đứa bé có ghé thăm vài lần, rùi sau đó cô được cảnh sát báo tin anh là tội phạm nay đã bị bắt vào tù.
3 năm trôi qua trong cô đơn. Thành công trong công việc nhưng cô đơn vẫn cô đơn. Cô cầu nguyện God hãy mang tới cho mình một người đàn ông yêu cô hơn cả yêu chính bản thân anh. Một người đàn ông nâng niu cô về tinh thần và điên cuồng vì cơ thể của cô. God đã nghe thấy. Andrew xuất hiện. Nói chung là chiện tình như xine cánh hồng bay bổng tuyệt vời. Những lần ôm máy điện thoại long distance (anh sống ở New York, cô thì ở Cali) nói chuyện từ khuya tới sáng. Rồi những lời lẽ và cảnh tượng đê mê ngọt ngào, lãng mạn như trong tác phẩm của Shakespeare lẫn Walt Disney hay Daniel Steel. Anh quyết rời bỏ tất cả – gia đình, công việc, cha mẹ anh chị em và những người bà con thân yêu, để dọn về sống với cô chờ ngày làm lễ cưới. Trong phút đê mê, cô vẫn cảm thấy một cái gì đó cồm cộm, khó chịu, thì ra đó là cơn ác mộng lặp lại 2 lần là cô bị anh bóp cổ. Rùi khi sống chung, cô mới phát hiện ra Andrew có khi tự nhiên nổi giận vô cớ la hét đùng đùng rồi lập tức ngọt ngào êm ru như lông mèo. Có khi đang yên đang lành thì nổi nóng ôi thật đáng sợ. Khong ai hiểu gì hết. Rùi cái đêm hôm ấy anh đã nâng niu cô và make love rất passionately và bỗng nhiên dùng hai tay bóp cổ cô, mắt lạc thần. Y như trong cơn ác mộng. Cô ngộp thở vùng vẫy thì bóp cổ càng mạnh. Đuối toàn tập. Xỉu luôn. Tỉnh dậy tưởng mình đã chết, ai ngờ đi ra bếp thì ngửii thấy mùi trứng chiên ngọt ngào thì ra anh đang làm đồ ăn sáng cho cô với nụ cười đắm đuối trên môi.
Rình rập khi anh đi làm cô bèn gọi điện thoại cho người chú của anh trên New York. Kể lể than khóc 1 hồi thì lòi ra tin như sét đánh ngang mông là té ra anh bị bipolar – tức là cảm xúc tinh thần cứ nhảy từ cực này sang cực kia mà không thể control được. Kih bình thường thì không sao chứ lên cơn là giống như người mất trí. Anh đã dùng thuốc ròng rã nhưng từ khi quen cô và dọn về Cali thì anh dẹp thuốc luôn. Tóm lại là đau khổ lắm các bưởi ạ. Mấy cái người đó bi giờ đùng đùng bỏ nó là nó giết nghéo mình đi, mà thưa ra tòa xin lệnh cách ly này khác thì cũng sẽ sống suốt đời trong lo âu không biết nó xồ ra thịt mình khi nào. Lisa cứ im lặng tính kế thoát khỏi anh này. Rồi sáng nọ đang đứng thì Andrew hỏi phải em sắp bỏ anh hông, nếu em không yêu anh thì em sẽ không được yêu thằng nào nữa hết. Mắt lạc thần. Anh thà chết chớ không thể để thằng khác sờ được vào em. Rồi chộp cổ Lisa quăng xuống đất như súc thịt.
Rồi cũng thoát được anh bipolar. Thì bị post – traumatic stress disorder & clinically depressed. Từ đó thoai không còn dám yêu đương chi nữa. Ngẫm lại, thì ra mình đã quá desperate nên bằng mọi giá cứ say yes với người này bất chấp linh cảm báo cho mình co chuyện chẳng lành. Chính sự desperation, khao khát có một người yêu thương mình đã đẩy cô vào vòng tay Andrew. Và desperate là gì? Đó là khi người ta chỉ cảm thấy sợ cô đơn và chỉ tự tin khi ở trong một long – term relationship và bằng mọi cách phải có được mối quan hệ đó.
Sau đó thì cô này còn gặp vấn đề là bị béo phì. Giải thích cho sự béo phì này, Lisa cho hay đó là cách cô phản ứng lại và để chấm dứt những mối quan hệ tình dục vô nghĩa. Cô muốn đàn ông yêu mình vì “con người bên trong” của mình, tâm hồn, ánh mắt, nụ cười, tinh thần lạc quan, cá tính độc đáo… thay vì cơ thể hấp dẫn. Khi cô còn 3 vòng gợi cảm thì tình dục đến rất nhanh chóng, dễ dàng, để rồi sáng hôm sau thức dậy lại bẽ bàng trong cảm giác “used, cheap, and ashamed” nói chung là “empty act of intimacy” hay “having empty sex”. Rồi tính lui tính tới cuối cùng Lisa bắt gặp mình trong cái gọi là Pyrrhic victory – một cái tên xuất phát từ Thần thoại Hy Lạp về một chiến thắng mà cái giá phải trả đắt hơn cả chiến thắng giành được, “when you achieve your goal but the collateral damage outweights the benefits. I stopped having empty sex, but at the cost of my self-esteem, my confidence, and my health”.
Nói chung là làm phụ nữ sao mà khổ quá! Nhưng Lisa đã kết thúc quyển sách của mình bằng 1 tinh thần rất tác dụng với xã hội Việt Nam đầy những thành kiến, ép buộc: “ The next chapters of your life are blank pages, and only you hold the pen to write your story. Write it with all of the joy, the strength, the forgiveness, the success, and the peace that you want to live. For you – and only you – are the author of your life”.
4.Thôi giờ post hình nha. Món mà tui ăn hôm qua – bánh cuốn Lý Thái Tổ trên đường First. Ăn một bữa cỗ lội ba quãng đồng. Đường đi xa. Bánh cuốn đúng kiểu Hà Nội. Còn Phở Tàu Bay thì thấy không ngon mấy

5.Món tui vừa nấu hôm thứ Bảy – cháo cua. Cách làm: mua 2 con cua (Canada) to về, luộc lên, đổ bỏ nước luộc đầu tiên, rửa sạch cua, sau đó bóc mai cua ra, vứt bỏ “móng tay”, bỏ cua đã tách đôi vào luộc lại. Nước luộc cua này sẽ dùng làm nước nấu cháo rất ngọt.
Rang gạo. Vớt cua ra, lóc thịt cua ra chén, sau đó đợi nước sôi lại thì đổ gạo vào, hầm liu riu cho tới khi gạo nở mềm thì cho thịt cua và gạch cua vào, nêm nếm, rồi múc ra chén ăn với hành ngò, hành tây, tiêu ớt. Còn nếu ngại làm thì đi thẳng qua option 2: mua cua xong đem qua nhờ mấy anh bên nhà bếp của chợ rang muối rùi xách về đánh chén! : ))

6.Nhân bữa trước bạn Ivy nhắc mustard nên hôm rùi đi siêu thị tui đã tìm thấy loại mustard Dijon rất ngon của Napa Valley đặc điểm là có trộn với rượu. Vì thích rượu nên tìm cớ ăn mustard để ăn rượu luôn đó mà hehe

P.S: tất cả hình ảnh đều chôm từ internet với tiêu chuẩn: chính xác từ 95% đến 100% so với thực tế.
Recent Comments