No country for old men

old

1. Nói sơ một tí về công việc part-time của bạn Pink, cũng là một cách vắn tắt lại về những ngày đáng nhớ nơi miền đất lạ này ;)) Đó là công việc thư ký cho một văn phòng nha sĩ ồn ào và xô bồ nơi hội tụ của cả ba thành phần bệnh nhân là Việt Nam, Mễ và Mỹ trắng. Công việc thư ký gồm nhiều thứ linh tinh như tiếp khách (not ‘đi khách’), làm hẹn, nghe phone (khoảng 4 lines), làm việc với các hãng bảo hiểm, thúc giục và nhắc nhở phòng lab, nghe bệnh nhân than khóc, order toa thuốc, bill insurance, thu tiền mặt và (có khi) đòi nợ bệnh nhân… Văn phòng có 2 thư ký. Entry này chỉ ghi lại đôi nét về một mảng công việc linh tinh mà chóng mặt đó là MediCal và những bệnh nhân của MediCal. Ở Mỹ, MediCal là chương trình cứu trợ của chính phủ dành cho những người nghèo, người có thu nhập thấp. Khoanh gọn hơn chút nữa, entry này chỉ xoay vào những người già là thành phần bệnh nhân mà bạn Pink thường xuyên liên lạc và làm việc với họ.

 

Nhớ ngày đi dự buổi seminar của MediCal ở khách sạn Hilton, chủ yếu là để nắm rõ hơn về nguyên tắc, quy định lẫn cách làm việc với MediCal. Lớp học nhìn ra Huntington Beach thơ mộng, chói chang và rực rỡ. Vài chàng trai thân thể đẹp như tượng thần Hy Lạp đang nô đùa trên sóng. Thực sự, thực tế nó buồn rầu và đôi khi nản lòng hơn rất nhiều. MediCal, với ngân sách ngày càng khó khăn, sau nhiều năm hào phóng giang rộng vòng tay ôm cả thế nhân vào lòng, nay dường như ân hận với sự hào phóng quá mức của mình, đã xoay lưng lại với số người nghèo đang ngày một tăng lên và liên tục từ chối những thỉnh cầu gởi tới từ các văn phòng, bất chấp bao nhiêu giấy tờ, x-rays đã được dâng hiến đầy hậm hực. Khác với các hãng bảo hiểm khá dễ dàng chấp thuận những nhu cầu của bệnh nhân (miễn là họ còn tiền), với MediCal, bất kỳ một procedure (chính yếu) nào muốn làm cho bệnh nhân thì nha sĩ cũng phải xin phép trước. Khi nhận được giấy báo chấp thuận của MediCal, văn phòng sẽ gọi điện thoại cho bệnh nhân để họ đến làm.Thường thì, bạn điền giấy tờ /hình ảnh và gởi thư (hay e-claim) đi, mặc kệ cho bệnh nhân đang đau đớn đến mức không ăn được, không ngủ được. Sau một khoảng thời gian lê thê bặt vô âm tín, khi mọi hy vọng đã nhạt nhòa và tưởng chừng bị dập tắt bởi biết bao lo sợ e ấp trong lòng, thì bỗng nhiên, MediCal gởi thư báo cho biết họ đã bằng lòng.

 

2. Bạn có thích gọi điện thoại? Tất nhiên là thích rồi, nhất là khi gọi cho người mình đang để ý. Nhưng sau nhiều phen hí hửng cầm giấy phép trên tay, bấm hăm hở vào một dãy số nằm lặng lẽ mong chờ nào đó, bạn Pink chợt nhận ra: gọi điện thoại té ra là một công việc khó nhất trên đời. Cảm giác nói nôm na nó cũng giống như đoạn mở đầu trong Comfortably Numb vậy:

Hello?
Is there anybody in there?
Just nod if you can hear me.
Is there anyone at home?
Come on, Come on, Come on, now,
I hear you’re feeling down.
I can ease your pain
Get you on your feet again.
Relax.
I’ll need some information first.
Just the basic facts.
Can you show me where it hurts?

 

Phần lớn bệnh nhân MediCal là những người già, tai điếc, mắt mờ, nói không nên câu,nghe tai này chạy sang tai khác. Họ ở nhà một mình. Gọi điện thoại đến nhà của họ, cũng giống như cảnh trong phim The Grudge – cảm giác bất lực sao dâng đầy. Có khi nói mãi họ mới nghe được. Nghe xong, cụ bà vẫn không thể làm hẹn vì phải đợi con về, xem xem hôm nào con rảnh thu xếp được thì nó chở đi. Riết rồi, mình quen với việc bấm bấm số máy, nghe tiếng reng reng đưa mình đến những tinh cầu xa xôi hẻo lánh không người ở, chỉ có giọng run run của một người già tiếng được tiếng mất trả lời. Sợ nhất là tiếng Anh của người Hàn Quốc, nghe mãi chả hiểu gì cả dù nội dung của cuộc đàm đạo xem ra khá đơn giản.Nói chung là book được một cái hẹn với các pác già chắc chỉ dễ hơn book hẹn với các celebrities hay Obama một chút mà thôi.

 

3. Có những pác già làm mình nhớ mãi. Một sáng, tiếng nói miền Trung cất lên chói tai: “Sao tui chờ mãi mà không thấy văn phòng gọi? Răng tui đau quá rồi, không thể chờ được nữa”. Hỏi tên tuổi, birthday, lấy hồ sơ ra, mới hay bác này quả thật là một trái tim dũng cảm: MediCal gởi thư về office cho hay bà này đã cho một người khác (với một hàm răng khác, tất nhiên) đến dự buổi screening examination của MediCal (exam để các chuyên viên xem xet cụ thể tình trạng răng miệng của bà đặng xét duyệt cho làm răng giả hay không). Coi như là cử người đại diện ha. Mình hỏi sao bác làm dzậy thì bác chối, nói tui không biết. Gọi lên MediCal, MediCal cho hay họ đã gởi thư mời bà lên tham gia buổi exam thứ 2 nhưng bà không đến. Hỏi lại, bà nói không nhận được thư gì cả. Nửa tiếng sau, bà bước vào (các pác già thích face-to-face hơn là phone,email thì miễn). Mình hỏi, bác cho con xin địa chỉ nhà bác đang ở để con đưa cho MediCal đặng họ gởi thư cho bác. Bác gãi đầu: “Ui chào, cô hỏi vậy thì tui cũng nỏ biêt. Tui không biết địa chỉ nhà mình đang ở là đâu hết”. Bác này mang một trong những tính cách điển hình của nhiều bệnh nhân MediCal: trạng thái và tâm lý thụ động, không quan tâm đến bất cứ điều gì ngay cả những điều liên quan mật thiết tới cá nhân mình. Và cả một chút gì đó ỷ lại – chỉ muốn người khác làm cho mình còn mình thì bất hợp tác và thây kệ.

 

Tuy nhiên, bác vẫn còn một chút gì đó thiết tha, ít ra là với hàm răng giả của mình. Bạn Pink vẫn còn nhớ cảm giác ngỡ ngàng khi lần giở những tập hồ sơ đang nằm ứ chờ bệnh nhân MediCal tới. Dán đè lên tờ giấy xin phép là những hồi âm đầy vẻ ơ hờ, phẫn nộ hay rũ bỏ thẳng thừng: “Răng chỉ còn vài cái, không cần làm deep cleaning”, “Nhà ở xa, xin phép được không bao giờ làm”, “Tại sao tôi đau răng này mà bác sĩ đè ra làm răng khác. Tôi từ nay sẽ không tới cái văn phòng đó nữa” …

 

3. Bác Michael Vũ là một người đàn ông quá tuổi trung niên với chiếc scooter nhí nhảnh như phiên bản về già của chàng phóng viên lãng tử trong phim Roman Holiday. Lần đầu xuất hiện với chiếc scooter, bác trông thật oai hùng, làm khuấy động trong ta cảm giác rạo rực của một thời coming home hay crying in the rain. Nhưng sao hôm nay trông bác lại vương nét ưu tư? Thì ra trên đường đến văn phòng, bác đã bị police phạt. Lần phạt thứ nhất là do chạy scooter trên lề đường. Lần phạt thứ hai, chỉ cách nơi bị phạt đầu tiên vài block đường, trong cùng một buổi sáng, bởi cùng một thằng cảnh sát đáng ghét. Sao lại như thế được? Hai lần phạt trên cùng một đoạn đường. Có lẽ vì bác không hiểu tiếng Anh chăng?

 

When I was young
I never needed anyone
And makin’ love was just for fun
Those days are gone

Livin alone
I think of all the friends Ive known
But when I dial the telephone
Nobodys home

All by myself
Dont wanna be
All by myself anymore
All by myself
Dont wanna live
All by myself anymore

 

4. Trời vẫn cứ mưa mãi. Có hai bóng người chậm chạp tiến đến trước cửa văn phòng. Khi sắp sửa đi vào thì bác Johnny Bùi, 76 tuổi, gặp phải cơn gió lạnh Cali, ngã lăn ra bất tỉnh trên nền cứng. Xe ambulance tới chở bác đi bệnh viện. Sau đó, bọn bệnh viện cứ nhè office của mình bill tới, khoảng gần $300 cho một cuốc ambulance ngắn ngủi. Xem như offfice này là address của bệnh nhân. Lại gọi đi xoá nợ.

 

5. Có một bác đã hơn 90. Khi nào cũng là 2 bác già lụm cụm dắt nhau đi. Đến hôm nọ gọi thì nghe tin bác gái đang nằm bệnh viện vì bị đau tim. Hai tuần nữa, thì nghe tin bác đã qua đời. Hồ sơ đóng lại. Cuộc chiến với MediCal chấm dứt.

 

6. Cũng có bác giả vờ không biết. Ông Billy Ngô tới không hẹn trước. Đem hồ sơ ra check thì mới hay năm ngoái MediCal đã xù không trả tiền vì bảo là ông này có một dental insurance nào đó và phải bill tới insurance này trước. Billy cáu kỉnh chửi bới thề thốt ầm ĩ. Mình xin lỗi nói là tụi cháu không thể phục vụ chú được, chú phải liên lạc và đi tìm cho ra cái dental insurance kia. Gọi lui tới MediCal mấy lần, chả mò ra được manh mối gì. Chú Billy lôi ra một đống thẻ, đó, cô gọi đi, chớ tui không chịu cảnh bị đưa hết nơi này sang nơi kia như thế được. Tui không biết gì hết, kệ mấy người. Àh quên chưa nói cho các bạn hay là chú Billy phải đi bằng đôi nạng gỗ, trông rất thương tâm. Trời lại nắng chang chang. Mình bấm hết số này sang số khác, nói rã họng cũng chả có ai nhận cái ID của chú có trong system của họ. Sau hơn nửa giờ đồng hồ, Billy nói: “Cô cũng kiên nhẫn quá ha”. Mình hết kiên nhẫn, bảo Billy, nói chung cái vấn đề của chú là MediCal không nhận chú, mà mấy chỗ khác cũng không, chú phải ngồi suy nghĩ để nhớ lại coi thử chú có cái gì khác ngoài MediCal hay không. Billy đi ra xe, móc điện thoại ra gọi vung vít, ngồi trong đó gần 2 tiếng, rồi gọi lại: “Tôi đã khám phá ra rồi. Có một chỗ tôi đi làm cách đây hơn 10 năm có private insurance, nhưng nó hết từ lâu mà tụi nó không chịu xóa cho tôi. MediCal nó hứa là sẽ xoá ngay chiều nay. Thôi cũng nhờ cô mà tôi xóa được cái của nợ này. Bọn nó làm ăn thật ì trệ, lè phè. Rồi, cô book appointment cho tui mai vào lại đi”. Ông này dù chỉ đứng ở phòng đợi vài phút vào hôm sau nhưng không hiểu sao hay than vãn về cuộc đời, nói làm người sao khổ quá. Sau này nha sĩ mới cho hay là ông ta là bệnh nhân lâu năm, hồi ở Việt Nam là pilot, sau sang đây làm engineer, rồi bị tai nạn…

 

7. Hai pác già kia dắt nhau đến vào một chiếu thứ Sáu đông đến nghẹt thở. Hai pác này thì là new cash patient, hông có insurance. Bác gái ngoài 80 tuổi thì thở không ra hơi, thì ra bác đã ăn cháo cả tuần nay do hàm răng giả bị hư. Bác giai thì đứng mặc cả chuyện tiền bạc. Nói chuyện tiền bạc mà cứ nằng nặc đòi gặp doctor (đúng ra là nha sĩ, nhưng cứ gọi doctor cho nó soang, mà đã là người sang thì ai lại đi nói chuyện tiền bạc, bác nhầm rồi nhé! ;)) ). Mình nói, bây giờ con không chen vô trong phòng được, phải đợi, đó bác coi, cả đống giấy tờ đang chờ ký mà đã ký được đâu (bài học rút ra đó là dù đang ế chổng vó nhưng bạn cứ hãy luôn tự tin và tỏ ra mình đang hot , anyway thì văn phòng này đúng là đông như kiến cỏ thật, nhờ Giời). Bác nói: “Thôi thế này, cô vào gặp doctor, nói là có một bà cụ, rất nghèo, muốn làm hai hàm răng giả, mong doctor bớt cho chút đỉnh”. Lui tới mãi thì bác cũng chịu làm hẹn với mức giá $1500 cho 2 hàm răng. Oh my God, thế thì doctor lời vào đâu? Ngày em đến, pác đi Mercedes :((

 

P.S: Bài The Park (by Uriah Heep) này nghe rất đúng chất ecstasy :))

 

Let me walk a while alone
Among the sacred rocks and stones
Let me look in vain belief
Upon the beauty of each leaf

There is green in every blade
The tree tops lean providing shade
Maypoles spin in happy sound
All natures strength around

And theres a horse that feels no pain
Its iron strength to take the strain
Children rock it to and fro
And gaily drink its colour-glow

Above, the sky, devoid of cloud
Thinks not to cast a thunder shroud
Upon this place so full of joy
A field of gold of loves employ

So, why my heavy heart? you say
When tears would stain
The sights so gay
My brothers dreams once here did soar
Until he died at the hand
Of needless war

Video: http://www.youtube.com/watch?v=jhsU0fd0flg

One thought on “No country for old men

  1. đọc bài này thấy hay gấp mấy trăm lần mấy bài phóng sự gì đó của mấy tờ báo luôn (dù bạn Pink không phải viết báo hihi). Đọc xong mà tui còn hình dung ra là nếu mà viết một kịch bản phim truyền hình dài tập thì bạn Pink có thừa chuyện để viết về những người già này
    xong rùi tui nghĩ. tui cứ quanh quẩn trong trường học… chả biết gì thấy gì nghe gì cảm gì hết…

    Saturday April 11, 2009 – 12:30pm (PDT) Remove Comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s