Objects in the rear view mirror may appear closer than they are

plane

Buổi sáng cách đây chừng 1 tháng bạn Pink ra khỏi nhà sớm hơn thường lệ khoảng 30 phút. 30 phút có phải là định mệnh? Khi đang ve vẩy chạy trên con đường quen thuộc vắng thênh thang với thói quen scanning các cột đèn giao thông trước mặt, bạn Pink bình thản rà nhẹ thắng rồi đạp phanh khi xe tiến gần tới một cột đèn đỏ. Bình thường thoai. Theo thói quen, khi đạp phanh, bạn liếc nhanh lên kính chiếu hậu để nhìn cảnh tượng (đe dọa tiềm ẩn) phía sau xe mình. Chỉ trong 1 tích tắc. Hình ảnh một chiếc xe truck lao từ phía sau tới. RẦM. Bạn Pink bị woa’nh thật mạnh từ sau tới. Choáng váng. Một tiếng kịch vang lên đanh gọn. Có nghĩa là nó đã húc vào mông mình. Cái thằng hậu đậu ngu ngốc ấy.

Mình lồm cồm chui ra khỏi xe, sau khi nhìn khắp tay chân mình mẩy coi có sứt mẻ gì không. Chiếc xe mình bị nát bét hết phía đằng sau và thêm một miếng lườn bên tay phải bị móp méo lòi khung sắt. Ôi, chiếc xe tội nghiệp cũ kỹ của mình! Suốt đời mình chỉ mong được sống yên lành, nhưng sao tai họa cứ mò tới?

Gã tài xế xe tải là một người đàn ông Mễ khoảng chừng 40 tuổi, mặt mũi cũng hiền lành. Hắn đã kịp thời cho chiếc truck lùi lại. Sau cú va chạm tóe lửa, mõm của chiếc truck vẫn trơ lì láng o đầy kiêu bạc và thách thức. Chỉ có xe mình là lãnh đủ mà thoai. Mình liếc nhìn dòng chữ ghi trên thùng xe truck, một công ty chuyên về tân trang nhà cửa. Mình cố ghi nhớ cái tên này, lỡ hắn có định hit and run thì còn đường mà lần tìm manh mối. Nhưng dường như mình đã quá lo xa. Gã người Mễ mỉm cười và nói: thôi tao với mày tấp xe vô góc bên kia đường rồi trao đổi insurance chớ đứng chang ang giữa đường thế này không tiện.

Mình nghe lời hắn. Hai bên tấp vào một parking lot trống trải ven đường. Hắn móc điện thoại ra gọi cho mụ vợ. Vợ hắn đang đi lang thang đâu gần đó nên chỉ mấy phút sau là xuất hiện. Một người đàn bà luống tuổi và lanh lẹ. Mình lấy điện thoại ra chụp hình pặc pặc. Rồi nhân có điện thoại trong tay, mình gọi cho anh Bo, nói em vừa bị chiếc truck húc vào mông, te tua hết rồi. Đây là lần đầu tiên mình bị tai nạn xe cộ như thế này. Anh Bo hỏi có bị sao hông, gọi 911 đi, cho tụi nó tới lập biên bản để có bằng chứng mà report. Thì gọi. Sau dăm điều ba chuyện, 911 hỏi chớ ngoài 2 chiếc xe ra thì mày có bị gì hông, có ai bị thương đầu rơi máu chảy gì hông. Mình nói không, chỉ có xe thoai. 911 nói dzậy thôi 2 đứa bây tự xử, tụi tao sẽ không tới.

Mụ vợ lôi ra một tờ giấy có ghi thông tin về insurance. Mình lục lọi túi xách lôi ra một mảnh giấy nhàu nát vội sao chép tất cả các thông tin wan trọng: tên họ, địa chỉ, số bằng lái xe, tên của công ty bảo hiểm, policy number, lấy luôn business card của hung thủ. Nhưng lạ một nỗi là tìm khắp chả thấy số phone của insurance đâu. Mình túm áo mụ vợ bắt phải lấy cho được số điện thoại của insurance. Mụ vợ gãi đầu gãi tai một lát rùi nói thoai tụi bây đứng đây để tao chạy về nhà lấy cái lá thơ insurance mới gởi tới, may ra là sẽ có. Chờ khoảng chừng 30 phút nữa thì mụ vợ trở lại. Mụ móc điện thoại gọi thẳng cho insurance, tóm lược sự kiện. Mình cũng đưa cho họ thông tin insurance xe mình rồi hai bên từ biệt,không hy vọng gì ngày tái ngộ. Buổi tối về nhà,táy máy tay chân, mới phát hiện ra là cái trunk đằng sau lỡ bật cho há mõm ra nay không thể đóng lại được nữa.

Sau khi gọi cho insurance báo cáo mà chả thấy nó feedback gì, mình hỏi anh Bo giờ em phải làm sao. Anh Bo nói, chờ, để anh tìm cách. Hai ngày sau, tụi nó vẫn im ắng hững hờ. Anh Bo kêu mình, khi đó là thứ Bảy, nói đi ra luật sư, nhờ phía luật sư dí insurance chứ mình hơi đâu mà hối thúc. Cuộc sống này đã trăm thứ việc phải lo lại thêm cái trò hide and seek này nữa chắc giảm thọ mà chết sớm. Ra luật sư, lại lòi thêm ra vụ “bồi thường tai nạn”. Luật sự nói mình đi nắn bóp xương khớp, massage cơ thể một tuần hai, ba lần.

Mình đi thẳng luôn tới phòng bác sĩ chuyên nắn xương khớp. Khi điền vào tờ khai, mình gào lên rất nhiều chứng bệnh: đau nhức vai và cổ, chóng mặt, nhức đầu, hoa mắt, buồn nôn, căng thẳng thần kinh, tức ngực, khó thở, ê ẩm xương khớp, ám ảnh về tinh thần, từ hoảng sợ đến hoảng loạn. Bác sĩ kêu mình nằm xuống, bẻ cổ mình rắc rắc như bẻ cổ gà, sau đó gắn máy mát-xa chạy chừng nửa tiếng,phát cho một cây bút in hình bộ xươngcong queo gọi là kỉ niệm ngày mới quen nhau rồi phóng thích.

Những nỗi đau về thể xác thì máy móc và vô số các loại dầu nóng lạnh có thể xoa dịu nguôi ngoai, nhưng ám ảnh về tinh thần thì cứ theo ta mãi. Từ một đứa hết sức care free, mình bây giờ chạy xe trên đường là cứ mắt trước mắt sau sợ nó tông vào mông như bữa trước. Ai bị tai nạn một lần thì sẽ hiểu cảm giác này. Mình hỏi office manager, nghe đâu trong vòng 1 năm qua đã bị đến 2 vụ tai nạn xe hơi mà trong cả 2 vụ bà đều là nạn nhân bị chúng nó lao vào. Vụ đầu tiên, hồi tháng 6 năm ngoái, là rất nặng. Nó lao xe vượt đèn đỏ đâm ngang vào chiếc Honda của bà. Bà được đưa ngay vào bệnh viện, xe thì tan tành móp méo. Insurance nó dzỏm quá nên cuối cùng bà phải dí ngược lại insurance bên bà, tiền đền tổng cộng $12 000 thì luật sư lấy hết $4000, còn lại $ 8000 mang xe đi tiệm Việt Nam mông má thì tụi nó thay cho toàn đồ cũ. Cái bọn lừa đảo khốn nạn ấy. Tiền ambulance và bệnh viện thì insurance hông chịu trả. Lần bị đụng thứ hai, cũng bị húc vào mông trên freeway, bà ghét bọn luật sư quá vả lại cú va chạm cũng nhẹ chỉ trầy sơn nên bà tự liện lạc bảo hiểm. Cuối cùng nó đền cho cái check hơn 700 đồng.

Mình nói em chỉ mong nó cho tiền sửa xe thôi. Em đâu có muốn dây vào nó. Từ ngày bị tai nạn, cứ tuần hai lần đi mát-xa nắn bóp, mất thì giờ kinh khủng. Mình lại ghét cái mùi dầu. Mát-xa đủ các thể loại, có hôm nằm lên cái máy đấm bóp dập dồi như sóng biển,đê mê rần rật hết cả người. Khoảng 1 tuần sau khi tai nạn xảy ra, insurance đối phương cho người xuống estimate giá sửa xe, khoảng $2000, nhưng phải chờ nó confirm rồi mới được mang xe đi sửa, nhưng chờ mãi hông thấy nó confirm. Nó kêu là cái thằng tông mình nó cứ đi suốt hông liên lạc được, chỉ có mụ vợ mà lời khai của mụ vợ thì không có giá trị mà phải là thằng đó nói cơ. Mỗi lần gọi cho luật sư hỏi tình hình, luật sư bảo cứ phải chờ. Hơn nữa, vụ đụng xe của em không có người làm chứng nên bi giờ chỉ trông chờ vào thằng đó nhận lỗi mà thoai. Gần 1 tháng trôi qua trong im lặng. Mình chả muốn nghĩ tới chuyện đó nữa.

Hôm nay là đã tròn một tháng. Anh Bo nói để anh ghé qua văn phòng luật sư, kêu họ viết lá thư cho insurance, nói là tụi tao đã liên lạc rất nhiều lần nhưng bên mày vẫn từ chối/ignore không trả lời. Viết thế là để giữ record cho có bằng chứng. Thư vừa viết xong thì trưa nay bên luật sư điện thoại báo cho mình là tụi insurance đã nhận lỗi và đồng ý cho mình mang xe đi sửa.

Trời, thật là mừng hết sức. Thấy mình thật là may mắn : ))
Thấy đời thật là đẹp : ))
Nghe bài hát này dễ thương lắm các bạn, mình vẫn nghe đơn giản vì đó là 1 bài hát rất up-beat và yêu đời : ))

Anything You Want by Roy Orbison

Every time I look into your lovely eyes,
I see a love
that money just cant buy.
One look from you, I drift away.
I pray that you are here to stay.

Anything you want, you got it.
Anything you need, you got it.
Anything at all, you got it.
Baby!

Every time I hold you I begin to understand,
Everything about you tells me Im your man.
I live my life to be with you.
No one can do the things you do.
Anything you want, you got it.
Anything you need, you got it.
Anything at all, you got it.
Baby!
Anything you want
Anything you need
Anything at all

Im glad to give my love to you.
I know you feel the way I do.
Anything you want, you got it.
Anything you need, you got it.
Anything at all, you got it.
Baby!
Anything you want, you got it
Anything you need, you got it
Anything at all, you got it
Baby
Anything at all
Baby
You got it

video: http://www.youtube.com/watch?v=EAS2if9mWY4#

6 thoughts on “Objects in the rear view mirror may appear closer than they are

  1. Trời trời, poor you.😦

    Em hiểu cảm giác insecure đấy. Em bị đụng xe 1 lần, nhưng em không phải người lái. Em không sao mà bạn em cũng không sao hết. Nhưng em vẫn nhớ là em bị bay lên trời 1 cách “ngoạn mục”, trong khoảnh khắc tưởng fen này mình die rồi á, hichic. Về sau đi xe em cứ nhớ đến chuyện này nên cứ sờ sợ. Trước đây em đã hay ám ảnh tai nạn rồi nhưng sau vụ đó còn ám ảnh hơn, huhu.

  2. hehe thank you for your sharing : )) thoi cu lau lau bi 1 lan nhu the nay de hieu ra duoc gia tri cua 1 cuoc song binh thuong, khong co bien co^’ bien ddo^ng gi, de that su appreciate cai su “mot ngay nhu moi ngay” tuong nhu nham chan nhung that ra lai kha binh an : ))

    nho cau noi trong Walk on Clouds khong “Toi vua tu thien duong tro ve – Oh, vay thi chao mung anh tro lai mat ddat” ” ))

  3. hihi… tui bị tông xe một lần. đúng hơn là xe tui tông xe người ta. Mà tui không có lái. Tui ngồi trong xe, thằng bạn tui lái, trời mưa tầm tã, đi ngang qua cây cầu, có lối ra lối vào xa lộ, hai cái đèn nằm kế nhau, thằng này nhìn cái đèn giao thông của ngã giao nhau phía sau nên không thấ cái đèn đỏ. Xe nó bon bon, xe từ xa lộ bon bon, hai xe tông nhau, xong xe kia lạc tay lái tông luôn một xe khác…
    Đó là lần đầu tui biết lúc tông xe nó ra sao. Moị thứ tự nhiên rõ ràng vô cùng. Mà nó xảy ra nhanh tột độ, ko có phải như trong phim có slow motion….
    Rồi hồi cuối năm ngoái, đi chơi, ngang qua khu băng tuyết, xe bị trượt bánh, quay 360 độ ba bốn vòng trước khi văng vô lề đường… thật là ghê rợn…
    mà tại tui ngồi không lái nên ko thấy ớn lạnh gì sau đó hết hihihi

  4. hi’hi’…nghe ong ke chuyen tong xe ly ky qua ha…ma tong xe khi tong thi so*., den luc moi thu okay rui nhin lai la thay no ly ky va exciting nhu phim action hahaha🙂 )

  5. Thằng insurance kia là hãng nào mà rỏm quá vây? Nói cho tui biết để sau tui còn tránh … cám ơn nhiều!

    Mà sao ông không báo cho bảo hiểm của ông nữa để nó lo đòi hộ bảo hiểm phía bên kia, đâu cần nhờ luật sư.

  6. @TN12: bảo hiểm bên kia thực ra là bảo hiểm của business, khá tốt, vấn đề là nó delay và kêu là không có lời khai của người gây tai nạn blah blah blah nên không chịu nhận lỗi, không chịu confirm, làm mình hồi hộp. Xem ra thì thái độ cũng khá là “cà chớn” nhưng thời gian để giải quyết cho 1 claim trung bình là khoảng 1 tháng nên mọi chuyện cuối cùng coi như tạm ổn, không quá chậm.

    Tui đang mua bảo hiểm được giá khá rẻ nên chỉ muốn low-key, không muốn dính líu chi tới bảo hiểm của mình.Đang yên lành mà đụng chuyện là nó tăng giá tiền nộp sở hụi,rất oải. Như chị bạn mà tui kể, sau khi insurance thằng kia dzỏm quá không trả nổi nó quay ngược dí lại bảo hiểm của her, bảo hiểm đó trả xong nó tăng tiền plan lên, cuối cùng bả phải cancel luôn bảo hiểm đó để sang mua ở nơi khác.Cực chẳng đã mới dí vào bảo hiểm của mình thoai. Túm lại nếu sau này tui có va quẹt ai nhè nhẹ thỉ bỏ tiền túi ra đền còn hơn report bảo hiểm của mình, hông dám manh động hehe : ))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s