Phù phiếm 01.22.2010

1.Sáng nay ghé qua tiệm sách xem tình hình quyển text book cho lớp học buổi tối. 216 đồng chưa kể thuế. Tui đứng chần chờ một lúc rùi quyết định ra về. Trời mưa như giông bão. Hơi nước đóng mờ cửa kính. Xe chạy dưới bầu trời âm u chậm chạp chốc chốc lại né tránh những xe bất động đậu như những bóng ma bên lề đường. Mưa nặng hạt và mờ mịt tới mức không còn tâm trí đâu mà nghe nhạc. Lâu lắm Cali mới có đợt mưa dai như vậy. Mở mắt ra là xám xịt âm thầm hem biết đây là sáng hay chiều. Sáng lạnh buốt như kim châm bỗng vụt tan biến khi trưa về hửng nắng, rồi lại mưa dầm lạnh buốt. Nhớ hồi còn “young and wild”, mỗi cơn mưa đều đem lại những cảm hứng dạt dào: nghe mưa nghe nhạc, rủ bạn đi café, lội nước lụt ướt lướt thướt, tóc tai áo quần ướt đẫm vậy mà vẫn ngồi con cà con kê, thắp nến (sến như con hến), về nhà còn lục mấy bài hát về mưa ra nghe lui nghe tới… Bây giờ, mưa dai chỉ thấy ngại ngùng, ì trệ, chẳng muốn làm gì hay đi đâu. Về nhà, vô phòng là lên amazon săn lùng text book. Tìm được một số quyển đời 2009, coi table of content thấy cũng y chang. Thế là mua luôn 1 quyển, giá chỉ bằng 1/3. Bây giờ chỉ còn trông nhờ vào hên xui may rủi mà thôi.

2. Mai là đi làm ở văn phòng. Mình đang xem xét việc chuyển công việc làm thêm. Việc mới liên quan nhiều tới advertising, sale và marketing – công việc mà mình quen thuộc. Nếu tình hình suôn sẻ thì có thể phải cắt bớt giờ học để tập trung hơn cho việc đi làm. Mấy ngày trước đã ướm lời với office manager. Chị N., người đàn bà toại nguyện bên chồng (thành đạt) con ngoan, là người phụ nữ mà nói theo ngôn ngữ của anh Bo là “có vẻ mặt khinh đời”. N. là người đàn bà may mắn, nếu so với office manager cũ của tui lúc trước là chị P. Cũng là phụ nữ, trên đất Mỹ, cũng lấy chồng bác sĩ, nhưng chị P. không gặp được người chồng tốt, phải làm single mom nuôi hai đứa con đang độ tuổi teenager. Chồng chị không biết có phải bị gái tấn công hay do bản tính mê gái mà cứ nhảy liên tục từ cuộc tình này sang cuộc tình khác như một cậu nhóc mê chơi. Nghe chuyện tình lăng nhăng của ổng mà chóng hết cả đầu. Càng lớn, lại càng thấy thông cảm cho những người phụ nữ. Khi 18 đôi mươi, ai cũng như ai, cũng đều xinh tươi hớn hở. Càng về sau thì hạnh phúc hay bất hạnh bắt đầu phân phối không đồng đều cho mỗi người. Thỉnh thoảng mình nói chuyện điện thoại với chị P, thấy chị lúc nào cũng bận rộn, lo lắng. Nhưng thời gian dù trôi qua bao nhiêu thì mình vẫn luôn cảm nhận được tấm lòng chân thành, thương người và chu đáo cẩn thận của chị P., một trong những người bạn lớn đầu tiên của mình trong những ngày còn xa lạ trên “xứ người”.

N. thì khác. Chị không có vẻ mặt đằm thắm của chị P, nhan sắc có phần “cứng cáp” hơn, vậy mà cuộc đời lại xuôi chèo mát mái sau thời gian lận đận vợ chồng nuôi nhau đi học đi làm. Bây giờ, chị N. mãn nguyện, yên tâm lo cho con cái, chồng thì bảo gì nghe nấy, có nhiều khi bị bà N. át giọng mà va74n tỉnh bơ coi như đó là sự thường. Những ngày đầu làm việc, tui cảm thấy hơi sốc với chị N bởi cách nói chuyện bossy đầy tính mệnh lệnh, huỵch toẹt gắt gỏng, nhiều khi hách dịch thách thức trái ngược hẳn với tinh thần “nâng niu chăm sóc từng bé” (khách hàng) như văn phòng cũ. Làm một thời gian mới biết tính bà vốn thế, cái gì cũng rõ ràng ngay từ đầu dẫu có hơi sỗ sàng, thô thiển. Làm thêm thời gian nữa, thì thấy chị N. tuy hơi gai góc nhưng xem ra cũng dễ chịu, dễ hiểu, đơn giản rõ ràng như một phép toán, nhất quán không thay đổi kiểu nông nổi của đàn bà. Khi tui nói về những thay đổi có thể xảy ra, chị N. liền bảo thôi nếu sau này có thay đổi gì thì em cứ làm cho chị vào ngày Thứ Bảy. Thấy cũng được, dù sẽ rất crazy. Hơn một năm làm (lọt chọt) với chị N., cái mình tiếc không muốn bỏ đi đó là lòng tin cậy, thoải mái và mối quan hệ cũng có phần tình nghĩa qua thời gian. Tui đã quen với những mối quan hệ đứt gãy giữa người với người do hoàn cảnh sống hay môi trường công việc tới mức bây giờ có gặp ai mới bất ngờ cũng không nghĩ là sẽ gặp lại họ trong tương lai.

Dù gì thì mai vẫn cứ đi làm thôi. Ráng được tới đâu thì ráng. Thứ Bảy, gọi là đi làm chứ tinh thần đã thấy “làm mà như chơi” lắm rồi. Khi đã quen việc, thì mọi thứ bỗng trở nên dễ dàng, làm mà như không làm gì cả. Vậy thì có nên gọi là “đi làm” nữa hay không =))

3. Còn dưới đây là bộ sưu tập giày của bạn Pink – một bộ sưu tập mà tui rất iu quý và dày công săn đuổi theo thời gian. Hôm nay hứng hứng thì post lên cho pà con rửa mắt. Riêng mấy đôi red shoes thì mới mua mùa này từ sự phát hiện của một website lạ lẫm tên là 6pm.com. Như mọi cô gái, bạn Pink cũng có nhiều moments rất phù phiếm. Kiểu lâu lâu nổi hứng muốn diễn tả mình – bạn có thể tìm thấy cách diễn tả đó rất nhiều trong những bài hát mà người hát là nữ. Ví dụ như Turn into của Yeah Yeah Yeahs (rất “art”) hay hơi porn một chút thì có Tell Me Where It Hurts của Garbage: môi đỏ, giày đỏ, lingerie hấp dẫn và trau chuốt. Thật ra lâu rùi tui cũng ít xài màu đỏ mà chọn áo quần nhiều màu nhã như trắng, kem, cam đất, hồng nhạt, xanh navy. Sau thời kỳ thanh nhã thấy chán we’ tẻ nhạt we’ nên chơi màu hot trở lại, riêng màu đỏ thì cứ cố tình hem đụng tới vì thấy nó nổi quá. Hôm trước mặc cái áo strawberry (field forever) được nhìu người khen “đẹp rạng ngời mà không chói lóa” có bà già còn mỉm cười “you should have a boyfriend” hehe nên tui lóe lên ý định là xài màu đỏ trở lại. Xài cũng chỉ xài chấm phá thôi, như kiểu tranh Đinh Cường một màu xám xịt rùi chợt le lói vài đốm đỏ đốm vàng mà theo lời ổng giải thích là “nhìu người coi tranh tui xong kêu sao chỉ toàn một gam xám buồn trầm mặc, họ có biết đâu rằng bên dưới lớp màu xám đó tui đã chôn vùi bao nhiêu màu sắc đành hanh nồng nàn khác” (tính tui kỳ lắm, đọc text book cả ngày hem hiểu gì mà có khi ai phát biểu vu vơ một câu trên báo là tui đọc xong nhớ liền). Ví dụ như giày đỏ. Nhưng giày đỏ thì cũng hem dễ tìm. Tui tìm khắp, cuối cùng mới khám phá ra có một website lạ hoắc nó bán quá trời giày hiệu và nhiều giày đỏ với giá rẻ bất ngờ.

Mấy ngày đầu tui cố gắng quên đi, hem lai vãng héo lánh gì tới đó. Nói như một bài thơ hay bài hát gì đó của Vi Thùy Linh/ Hà Trần là Nghi ngại đó. Tui không có thói quen mua đồ online ở những “nơi lạ” mà chỉ mua ở website những nhãn hàng lớn, uy tín để phòng có chiện gì mình còn nắm đầu nó được. Hơn nữa những hãng lớn thì nó quý uy tín thương hiệu như quý chữ trinh thời của Nguyễn Du, nên mua bán đỡ mệt tim hơn. Sau rùi, cũng giống như những kẻ tham lam đi săn lùng loài hoa lan máu trong bộ phim Anaconda 2: Hunting for the blood orchid, tui lại mò vào website kia xem xét. Cái vụ review website này cũng vui lắm nha, phải đọc rất nhìu, rùi đào bới cho ra giữa không gian mông lung đó một cái gì physical, chẳng hạn như địa chỉ văn phòng hay cửa tiệm liên lạc. Phải quan sát hết những gì xảy ra trên đó để tìm ra tính xác thực không lừa đảo. Ví dụ như lần đầu vô 6pm tui tưởng nó lừa vì sao giày hiệu mà giá rẻ đến vậy, ai ngờ có những hiệu giảm 75% nhưng cũng có hiệu vẫn treo giá rất cao. Có lần tui đi tìm giỏ hiệu online trời ơi ra hàng loạt website chuyên bán hàng nhái, nhái lộ nhái ngầm, tứ tung bát giác, mê hồn trận vô mấy lần là điên luôn. Rùi hiếm lắm mới nhô ra được một website đàng woàng uy tín, thề thốt trăm đường là tụi này chỉ bán hàng thật. Hàng ở đây là hàng authentic. Chòi nghe nó thề thấy thương kinh khủng. Còn đăng cả testimonial của khách hàng lên nữa. Đó là vì yêu cầu bài tập, ai ngờ có ngày đem bài tập ra xài =))

Quay lại vụ red shoes. Thao thức mãi rùi cuối cùng tui cũng đành liều. Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con? Order xong cứ lo thon thót, sợ nó xoáy luôn hết $$$ của mình mà không gởi hàng về. Ai dè, đúng 1 tuần sau thì blood orchid đã vào tay người anh hùng can đảm:

Còn đây là một số màu khác. Là gái, cô nào ít nhất cũng phải có một đôi màu nâu hay màu camel vì nó tiện dụng, dễ phối đồ, cổ điển nhưng hiện đại và luôn hợp thời:

Nữ tính hơn là những đôi màu trắng hay màu champagne – búp bê xinh ngoan “an angel in disguise” kakaka:

Đôi màu hồng cánh sen này cũng thuộc loại hàng hot, mới tung ra là hết nhẵn:

Giày của Charles David hấp dẫn tui ở vẻ mạnh mẽ, sắc sảo, đơn giản:

Trở lại với bản tính lòe loẹt ưa thích những màu sặc sỡ như cam, vàng:

Tạm thời vậy đi. Hy vọng là năm tới 6pm.com vẫn còn làm ăn khá khẩm để tui còn tiếp tục Anaconda 3: Hunting high and low🙂

31 thoughts on “Phù phiếm 01.22.2010

  1. – Ở VN tụi em học toàn xài sách photo ko à. Em ko biết ở bên Mỹ cái chuyện luật pháp bảo vệ nghiêm ngặt việc sở hữu trí tuệ nên người dân họ ko đi photo sách hay là ý thức tôn trọng chất xám cao nên chả ai làm cái trò đó. Chứ sinh viên tụi em bên này 99% là xài sách photo cho tiết kiệm.
    – Nghe chị kể thì em thấy chị N. gì đó tính cách khá là tốt. Mấy người như vậy nếu đã chơi được thì chơi rất là bền, vì họ rõ ràng ko có nhập nhằng. Nhiều người họ tốt tính, tinh tế, nhưng chưa chắc giữ được tình bạn với họ lâu dài bởi đôi lúc họ ko vừa lòng mình cái gì đó, nhưng vì họ tế nhị nên họ ngại ko nói ra. Dần dần mất tình bạn cũng từ đó. Gai góc xù xì thì cũng chỉ là cái vỏ bề ngoài. Một khi đã thân rồi thì cái vỏ đâu còn gì quan trọng.
    – Em ko hiểu tại sao cứ nhất định là phải sắm đồ hàng hiệu này nọ ha. Cứ thấy hợp nhãn thì mua xài thôi. Nhiều nhãn mác tào lao phất phơ nhưng cũng có một số sản phẩm rất okie mà.
    – Dù sao cũng chúc chị Pink vui vẻ với công việc mới ha. Và ráng viết blog thường xuyên cho bà con comment😀. Hôm nay thấy entry mới vui ghê

    • Bên Mỹ thì nếu muốn vẫn có thể photo, vấn đề là ai photo? Hem giống VN cứ ghé tới một cửa tiệm quăng cho ngừi ta cuốn sách rùi vài ngày sau ghé lấy, bên này muốn photo thì tự mà photo lấy, hem có ai làm giúp mình đâu. Vì thế cứ mua sách luôn cho khỏe. Bực một nỗi là sách best seller này nọ các kiểu thì trung bình chỉ vài chục đồng, mà text book thì mắc lè lưỡi -P

      Em ui, không phải là mình chuộng hàng hiệu hay chạy theo nó 1 cách mù quáng mà vì hàng hiệu mỗi hãng đều có triết lý thiết kế, selling points và ý thức gìn giữ thương hiệu rất cao nên mua đồ của hãng mình thích thì yên tâm ngay từ đầu. Mỗi nhãn hàng đều có những điểm nhấn riêng mà nếu em theo nó lâu ngày em sẽ nhận ra character của nó ngay – rất nhất quán. Nhất là khi mua đồ online, không thể thẩm định được chất lượng khi chỉ nhìn hình ảnh, thì chọn hàng hiệu cũng là cách giảm bớt rủi ro. Trừ sách, nếu chị mua online thì cũng chỉ chọn đồ hiệu, cho yên tâm, khỏi trả lại lui tới.

  2. Mấy đôi bít gót có đau chân ko vậy chị? E sợ nhất là vụ đó vì da gót chân của em mỏng lắm, có ráng mấy lần vì nghe nói đi nhiều nó mềm ra nhg cuối cùng ko thể chịu nổi, nên e ngại mang giày bít gót lắm

    • khi mua giày thì 2 tiêu chuẩn hàng đầu của chị đó là thiết kế và êm chân. Những đôi giày trên kia nhìn cao vậy nhưng hầu hết chỉ cao từ 2 đến 3 inches và không hề đau chân. Về thử, nếu đau chân hay đi không thoải mái là chị trả lại liền vì chị rất chú ý tới feeling khi mang mặc cái gì😛

      Trong mấy đôi trên thì đôi của Lumiani – màu đỏ có gắn hoa, là nhẹ và êm chân nhất. Nhưng như chị nói với em None, chọn đồ hiệu là vì nó ít khi bị những lỗi cơ bản như đau chân, làm trầy gót, ill-fitted hay phò mã tốt áo, chỉ đẹp vài bữa đầu rùi sau đó xuống dốc rất nhanh.

  3. giày đẹp quá, thiệt là ngưỡng mộ.

    Tui hình như đang bị tẩu hỏa nhập ma, đọc đến quá nửa entry rồi vẫn cứ tưởng đang đọc blog phanxine😮 Đang tự hỏi sao dạo này phanxine viết thật là nữ tính, rồi có bằng lái xe, rồi vân vân và mi vân. Đọc đến tận bộ sưu tập giày của bạn Pịnk vẫn nghĩ thế. Rồi đến câu “You should have a boyfriend” thì tui té ngửa: Sao phanxine coming out lãng xẹt vầy nè? rồi tui kéo lên nhìn lại cái đầu blog: huhuhu, tui bị tẩu hỏa nhập ma thiệt rồi. Kiểu này chắc không dám làm việc gì serious cuối tuần này quá. :((

  4. hahahaha, đọc comment này mà tui phá lên cười sằng sặc. marcus ơi là marcus. Hay là tình iu bị dồn nén vì khoảng cách xa xôi rùi nó sinh ra mộng mị mơ tưởng triền miên? nhất là cái vụ coming out😀

    được marcus khen là khoái gòi, dù rằng, có khi khen vì tưởng đó là Phang (tình iu xóa mờ lý trí)😛

    hay có khi vì đang đọc Cây chanh bên Phang rùi bấm thẳng qua đây nên nó confused😀

    • qua đây trước á, nhưng chắc vì nhìn bên blog tui cái trackback của Pink ngay trên của Phang nên dù bấm vào Pink nhưng trong đầu nghĩ là Phang nên nó dẫn đường suy nghĩ cũng theo đó. Ặc ặc.

      Còn giày đẹp thiệt. khen thiệt sau khi đã biết là mình ở nhà bạn Pink😀

  5. Em chưa đọc hết vì hơi dài, bi h lại đã đêm khuya khuắt. Dưng mà giày đẹp quá khiến em cầm lòng không đặng phải còm 1 phát.😀

    Mà nghe chị tâm sự về chuyện hợp tan em cũng thấy buồn buồn. Chị ở bên đó thì như vầy là dễ hiểu, nhưng trên thực tế, dù em ở VN đây nhưng cũng có nhiều mối quan hệ tưởng khăng khít tốt đẹp lắm, mà cuối cùng cũng trở nên nhạt nhẽo theo thời gian do cách biệt về địa lý (2 nhà chuyển ra xa nhau), về cuộc sống của mỗi người (1 người đã lấy chồng, 1 người còn độc thân chả hạn…) Nhìu khi nghĩ cũng buồn nhưng rồi cũng phải quen đi. Dù là đồng nghiệp, bạn học hay “bạn xã hội” đi nữa thì em nghĩ, cứ có với nhau 1 khoảng thời gian vui vẻ cũng là đáng quý roài.🙂

    • trong một mối quan hệ, chị nghĩ chuyện gì cũng xảy ra tự nhiên là hay nhất, thấy hợp thì chơi, đừng tạo một áp lực hay cố gắng gì quá mức. Có khi chính sự thoải mái lại làm người ta cảm thấy muốn gắn bó với nhau hoài.

      Cũng có khi xa nhau vì hoàn cảnh (địa lý) như em nói. Cái đó thì chịu. Nhưng chị có đứa bạn gái thân đã có chồng con nhưng khi nào đi với chị thì nó trở lại như thời single — cả 2 bên đều điều chỉnh 1 chút để giữ lại những gì của ngày xưa. Còn nhìu người vướng bận gia dình rùi mà lúc nào cũng lo toan, dành hết thời gian cho gia đình chồng con thì đó là sự hy sinh và là chọn lựa của họ. Quan trọng là thực sự muốn gì mà thôi. Mình không thể vì mình còn độc thân mà buộc họ cũng nhí nhố vớ vẩn theo mình😛

      Nhưng nhìn chung thì bạn chị nhiều người theo trường phái trung hòa, nên gặp nhau lúc nào cũng vui chớ không thấy xa cách lắm.

      Nghĩ lại, nếu mình đi làm, thì đồng nghiệp đóng 1 vai trò không nhỏ trong cuộc sống. Không muốn gần cũng phải gần thoai. Thời gian sẽ là câu trả lời, còn mới đầu thì tạm “hoping for the best” or “let’s live for a better world” vậy =))

      • Ôi, không hiểu tại sao lúc nào em cũng thấy chị Pink khéo léo, hài hước và thông minh. Em mà là đàn ông em mê chị Pink quá. T__T

        • hay là em Thi sang Thái Lan giải phẫu làm đàn ông đi. Mềnh sẽ tài trợ tiền vé máy bay và tiền y tế. cũng là 1 dạng “ngừi đẹp và đại gia” như trong bài viết về An Education của em Thi😀

  6. À mà quan hệ đồng nghiệp thì có khác biệt tí chút. Nhìu khi nếu ko là đồng nghiệp thì ngừi ta còn lâu mới chơi với nhau do quá khác biệt, nhưng khi đã ở bên cái gì quá lâu rồi thì ta sẽ hiểu ngừi kia hơn, từ đó thông cảm và yêu mến hơn.😀

  7. Mình thì ko hiểu mắc chứng gì mà rất thích màu đỏ. Đôi khi mình mua 1 thứ gì đó, chỉ vì nó màu đỏ mà thôi.🙂
    Một vài mối quan hệ của mình cũng mờ dần theo thời gian, lý do chủ yếu vì khác biệt môi trường sống, đâm ra cách suy nghĩ khác nhau, gặp nhau mà mất dần cảm giác. Nhưng sau này mình ít buồn khi nghĩ về những mối quan hệ đã mất hơn. Nghĩ rằng họ, có thể là 1 vài chương, đôi khi chỉ là 1 vài dòng trong cuốn sách của cuộc đời ta. Họ, đã đóng trọn vai trò của mình, trong 1 thời gian nhất định. Việc duy nhất ta có thể làm là “keep writing” quyển sách của chính mình.
    Cho nên, bạn Pink phải “keep blogging” đều đặn để mình có chỗ đi ra đi vào nhé!😀

    • khậc khậc, một lời dặn dò thật là sweet trong một chiều chủ nhật nắng đẹp (yeah, it’s sunny again in Southern California) 😛

      Những mối quan hệ cũ có thể mất đi nhưng lại sẽ mở ra những mối quan hệ và bè bạn mới, vì cuộc sống cứ luôn vận động mà. Như một bài hát khá sến của Poison là Life goes on, hehe😛

      Life goes on while you’re miles away
      And I need you
      Time rolls on as night steals the day
      There’s nothing I can do

      Love goes on, you’re still miles away
      And I miss you

      And this last mile, I travel with you

  8. mún té xỉu với bạn marcus luôn

    tui phải mua 1 cuốn textbook học kỳ này. giá của nó tới $85 thôi mà tui đã thấy xót, cuối cùng tui… load ebook về😀 (mới check giá trên cái website bạn gì đó cho ở trên, mua used ở web đó còn mắc hơn mua new ở amazon!!!

    • hic, ebook của cuốn textbook của tui là $117.50, quân giết người không dao, mà pà cô tui nói nhìu ngừi mua ebook chớ tao sống chết gì cũng phải có cuốn sách bằng xương bằng thịt ra ngồi sờ mó =))

  9. minh thiet la sung suong. Di hoc cu viec mua sach new. Boi vi cuoi hoc ky , cong ty minh dang lam se tra lai tien. Co dieu la phai rang cho duoc con A. Khong thi chi duoc 85%.
    Ban Linh dung co than. Tien an hoc cua ban do de quoc tu ba?n no tra? roi ma sao than hoai vay . Ban chi co lo tien an choi thoi ma.
    hehe.
    Cho minh hoi ban Pink chut nha ?
    Doc blog thay ban Pink di hoc, tuc la du hoc sinh, ma du hoc sinh thi lam sao di lam offcampus duoc ?

    • bạn Duy thiệt là sung sướng – vừa được tài trợ tiền sách vừa được con A😛 vì có động lực để tiến lên =))

      bạn Pink coi vậy mà là legal resident á, nên có thể vừa đi học vừa đi làm😀

  10. ặc, tối nay đi học mới bật ngửa ra thêm 1 vụ dã man: dù có mua used book thì vẫn phải mò lên mạng mua code để access vào làm homework và assignments. Gúm quá! Chỉ có sách mới tinh chưa póc tem thì mới có cái code đó thoai, còn đứa nào mà used cái code đó rùi là hết. Code gõ từ computer nào là chết dí computer đó, nhất quyết hem đem đi đâu được nữa. Mất thêm $75 để mua code trên mạng. dù sao cũng vẫn rẻ hơn sách brand new😀

      • ah ma khong rieng gi nganh computer, nhieu nganh khac cung van hay cho lam bai hay lam assignment lien quan toi internet, lay article cung online, cach hoc online rat nhieu, da so la computerized het nen thuan tien cho ca 2 ben (student & teacher). Ngay ca viec em dang ky ghi danh vao truong cung deu thuc hien online, lien lac voi giao vien qua email, submit assignment online… Neu vN cung lam duoc nhu vay thi rat hay😛 Boi vay neu la du hoc sinh thi ky nang reading phai rat tot de hieu ro cac instruction cua mon hoc =))

  11. duoc con A kho’ lam a nha. Nhat la doi voi nhung nguoi vua luoi vua busy nhu tui.
    Ban Pink legal resident dang nao ? H1-B, hay la dam cuoi ? To mo chut, thay tien tra loi thi tra loi hen. Khong tien thi thoi.

  12. Vắng bạn Pink làm thế giới tẻ nhạt hơn ….
    Quay lại nơi này đi bạn Pink
    Tớ là crazy fan đấy…

  13. Your style is very unique in comparison to other people I’ve
    read stuff from. Thank you for posting when you have the opportunity, Guess I’ll just book mark this site.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s