$$$

1.Ngày thứ 7 vừa rồi, như thường lệ mình lại đi làm ở văn phòng nha sĩ. Thực sự, mình thích đi làm. Và không còn thích tham gia những chuyện tán dóc ngộ nghĩnh vui vẻ lẫn sầu bi của những cô gái. Hay là những lời kêu ca phàn nàn cõi đời xảo quyệt đàn ông bạc lòng của các quý bà. Thời đi học ưa lang thang bao nhiêu thì bây giờ một tuần chỉ nghỉ ngơi 1 ngày là đã đầy đủ, không còn thấy thích vui chơi như trước. Buổi chiều muộn. Không khí như loãng ra, nhẹ tênh bởi phòng chờ vắng vẻ. Một vài bệnh nhân đột nhiên bỏ hẹn. Mình sửa soạn ra về thì bỗng nhiên có một cậu nhóc người Mễ bước vào, hỏi nó muốn walk-in có được không. Tất nhiên là được. Từ dạo kinh tế suy thoái thì văn phòng rất welcome những con nhạn là đà. Cậu bé hỏi sơ về giá cả, rồi cứ đứng nhìn mình mỉm cười. Mình đưa giấy tờ cho nó điền trước khi lập hồ sơ. Thấy nó cứ đứng mân mê tờ giấy mãi. Hỏi ra mới hay chàng không nhớ địa chỉ nhà, không nhớ số điện thoại, trong người ngoài áo quần ra thì hem có gì hết. Mình hỏi làm sao mày lái xe tới đây được. Hắn nói là hắn đi bộ, nhà vu vơ đâu gần đây. Nhủ thầm, hay là gặp phải đứa dở hơi. Hay dẹp quách nó hồ sơ, kiếm cớ về sớm đi làm facial rùi đi chợ mua gà. Nhưng nó ôm miệng.

Năn nỉ dỗ dành mãi, chàng điền được tên mình là Frankie, sinh năm 1986. Mình đưa ra bảng các chứng bệnh, biểu nó đánh dấu vào coi có bệnh gì hem. Nó cứ nhìn mình cười. Thay qua bảng tiếng Mễ/Spanish, nó đứng đọc ê a từng từ tiếng Mễ tên các căn bệnh nghe rất funny. Và hắn nói hắn bỏ quên ví ở nhà. Ở văn phòng này, mình đã nhìu lần gặp những bệnh nhân mơ màng hỏi giá rùi người thì hem biết chữ, người bảo cho trả góp một lần hai lăm dăm chục đồng, ngừi đóng tiền nửa chừng rùi đi biền biệt để cho văn phòng ôm một mối sầu mơ. Theo phép lịch sự thì estimate trước, xong việc rồi mới trả tiền. Nhưng gặp mấy người mơ màng như chàng này thì đành phải chơi trò show me the money thôi. Mình bảo, tiền trả cho doctor khoảng 100 đồng, mày có hem, đưa tao xem, đưa tiền xong thì mới vô trỏng gặp doctor nha. Hắn móc túi, rút ra một đống những tờ giấy bạc nhàu nát, đầy những tờ giấy 5 đồng, 10 đồng, 1 đồng. Mình nói, sao mày bảo quên mang ví. Hắn cười. Tao có thể quên mang ví, nhưng tiền thì luôn luôn mang theo. Thấy thằng này ê a quá, mà cứ đứng cười, mình cầm lấy đống giấy bạc đếm ra 100 đồng. Hắn vội giật lại nhanh chóng tờ bạc lớn 50 đô, đổi lại các tờ nhỏ, hem biết để làm chi. Xong. Hắn bảo: “Mày là cô gái đẹp. Một tuần mày làm ở đây mấy ngày?” Mình bảo 1 ngày. Nó rủ mình khi nào rảnh thì đi café.

2.Người Việt mình thường hay nói “Đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn”, chắc là có ý mờ ám trong thời đại tham nhũng len đến từng ngõ ngách. Người Việt mình coi tiền bạc là chuyện tế nhị, khó nói, làm cho họ thấy lúng túng khi phải đề cập tới. Hồi mới đi làm mình cũng ngại nói về tiền. Nhưng rồi, dòng đời đưa đẩy, công việc của mình thường xuyên dính líu tới tiền bạc, tới việc estimate, dự trù chi phí, ngay cả việc làm thêm cũng thường xuyên bàn bạc tới việc trả tiền và những đau thương. Nên với mình bây giờ, tiền bạc có một vẻ gì thật hài hước. Mình không bao giờ muốn triết lý hay định nghĩa về tiền, vì trong mỗi hoàn cảnh, tiền mang một chức năng khác nhau. Tự nhiên nhớ tới một câu nói của Văn Cao khi (phải) hành nghề vẽ để kiếm tiền: “Mình khinh tiền, nhưng cũng cần nó vô cùng”. Nghĩ thấy thương ông quá. Tiền, nó cứ dính líu tới nhân cách và khát vọng sống của của con người. Thời đó. Tiền tác động trực tiếp và mạnh mẽ tới cảm xúc của con người. Với mình, trong nhiều hoàn cảnh, tiền là thứ mua lấy sự tin cậy khi người ta còn xa lạ với nhau. Khi đó, tiền không còn mang vẻ lạnh lùng mà nó kéo gần khoảng cách giữa những con người.

3.Như tình bạn giữa mình và N. hay K ,hay ai đó nữa, tất cả đều bắt nguồn trên nền tảng là không dính líu tới tiền bạc. Càng không dính tới tiền thì tình bạn càng trở nên trong suốt pha lê. Mẫu chuyện khôi hài mà mình và N vẫn thường kể với nhau đó là bạn Pink uống rượi say túy lúy ngoài tiệm nhậu rùi bốc điện thoại kêu N. ơi, ra trả tiền cho Pink, rùi N. bảo “Còn khuya!”.

4.Chị P lại sang chơi. Nói sang chơi thì không đúng hẳn, vì chuyến đi này chủ yếu là để xem trường lớp để chuẩn bị đi du học. Chị bàn tới kế hoạch trong tương lai muốn mua xe, mua nhà ở Mỹ. Ở VN, để dành được nhiều tiền là chuyện dễ dàng vì không phải đóng thuế, nên việc ôm một cục tiền từ VN sang Mỹ mua xe mua nhà nghe ra thật dễ dàng. Mình nói với chị P, thật ra mua xe mua nhà chỉ là bước đầu thôi, việc sống lâu dài ở đó cùng các chi phí hàng năm để duy trì một ngôi nhà mới là điều đáng nói. Chị P muốn mua xe BMW, mà không biết rằng BMW chi phí từ bảo hiểm tới maintenance đều rất đắt đỏ, chưa kể những khi hư lặt vặt. Nhiều chuyện thật ra có trải qua rồi mới hiểu, ở ngoài nhìn vào cứ ngỡ mọi thứ dễ dàng, nhanh gọn, lâu đài xây trong một đêm là đã nguy nga. Ngồi uống nước với chị P nơi một tiệm sang trọng, mình nói chị P ui em dạo này bị dở hơi rồi, cầm ly nước sang trọng này hay đi vào khách sạn dinh thư nguy nga đều chỉ nhìn thấy “khung xương” của nó, tức là nhìn thấy lõi thô của vật liệu, rùi sau đó là những màu mè tô điểm phủ lên trên một dáng vẻ hào hoa🙂

5.Đi mua vài món quà linh tinh gởi cho những người thân ở VN. Thấy vui vui trong lòng. Nghĩ tới khi bạn bè hay bọn con nít nhận được quà. Xét cho cùng, thì việc gì làm cũng chỉ nên xuất phát từ tình yêu thương. Lời lẽ nói mấy cũng chỉ thêm thừa.

6.Nhân nói về sự tin cậy, lại muốn nói về vấn đề PR ở VN. Thực ra, từ khi mình còn làm việc ở đó tới tận bây giờ, PR đều (bị) hiểu theo nghĩa rất xấu, nôm na là cá nhân tự làm rùm beng lên bằng những trò lố bịch, kệch cỡm, đạo đức giả, tạo sex scandal v.v để làm mình nổi tiếng hay đánh bóng hình ảnh gì gì đó. Họ không nhận ra vẻ đẹp của PR nằm ở lòng tin. Lòng tin này được xây dựng trong một quá trình rất lâu dài và đó cũng là điều tách biệt PR khỏi quảng cáo. Văn hóa sống ồn ào, nặng về phô trương, hình thức và ưa những gì giả dối sẽ không bao giờ là môi trường cho sự phát triển thuận lợi của “good PR”. Với mình, bây giờ, điều đáng quý nhất chính là lòng tin cậy🙂

21 thoughts on “$$$

  1. thích bài này ghê á😡

    1. Cái cậu Frankie đó chắc là dân nhập cư bất hợp pháp. Hic.
    2. Tiền là phương tiện, chứ không phải mục đích.
    3. Mình cũng vậy, cố gắng để những tình bạn đẹp không bị liên quan đến tiền.
    4. Mình giờ chỉ muốn sống một cuộc sống thật giản dị, được làm thứ mình đam mê, ngoài ra không mơ mông nhà cao cửa rộng xe hơi bự đẹp gì hết.
    5. Mình cũng chuẩn bị về VN, và đang chuẩn bị quà cho người thân. Nên tâm trạng phù hợp lắm🙂
    6. Đúng rồi, lòng tin, mất lòng tin là mất tất cả.

  2. Mẫu chuyện khôi hài mà mình và N vẫn thường kể với nhau đó là bạn Pink uống rượi say túy lúy ngoài tiệm nhậu rùi bốc điện thoại kêu N. ơi, ra trả tiền cho Pink, rùi N. bảo “Còn khuya!”.

    —-> Em đọc mà ko thấy khôi hài ở chỗ nào hết. Em đồng ý là bạn bè chơi thì nên tách bạch chuyện tiền bạc. Tiền bạc dễ làm phá vỡ một tình bạn đẹp. Nhưng cái chuyện nhiều lúc bị kẹt tiền đột xuất (số tiền ko lớn) cần ngay lập tức mà bạn bè ko chìa tay ra là em thấy quá tệ.

    Hông biết tâm trạng chị Pink giờ sao mà nhìn cái theme tăm tối u sầu quá😦

    • Quên, comment ở trên là của em😀. À còn cái vụ shoutbox cho blog sao chị ko làm? Nhiều khi chị Pink biệt tích giang hồ, em muốn kêu réo cũng ko biết còm vô chỗ mô cả

  3. Lần đầu tiên comment blog chị Pink. Đọc blog chi Pink lúc nào cũng thấy rõ ràng và sáng sủa, đơn giản mà không dễ dãi, lãng mạn mà không “sến”….Ngày xưa chị có viết cho báo hoa học trò không vậy. E thấy cách viết của ai đó.E thấy chị đổi phông này nhìn tối ghê, thích cái cũ hơn.

  4. @marcus: ừ, chắc đúng là dân nhập cư bất hợp pháp. Bên này nhìu lắm. Đa số là pay cash để khỏi đụng tới giấy tờ.

    Mình thì (không dám) mơ làm được cái mình đam mê mà chỉ mong muốn làm được thành thạo, thông suốt 1 cái gì đó, bất cứ cái gì, một cái gì đó complete thôi chứ chưa bao giờ nghĩ tới chuyện perfect. Nhưng càng sống nhìu thì càng thấm thía sự “tiện nghi”, tính thoải mái – “đón đầu” và cả cái giá của kinh nghiệm😛

    sắp về VN sướng thế. Lần này linh cảm là marcus sẽ ở lâu ở VN, ít ra phải tính bằng năm. Như vậy thì quá hay nhất là đối với 1 người tự do không ràng buộc nhiều .

    @None: đúng là khi bạn bè kẹt mà không chìa tay ra thì quá tệ. Chị không bị dằn vặt vì điều đó vì cái gì giúp được, lúc nào thì đã giúp rồi. chị chỉ cố gắng sống trong chừng mực sao cho mình đừng làm phiền bạn bè về chuyện tiền bạc. Và em nghĩ sao khi có 1 tình bạn rất đẹp, đùng cái bạn kêu cần tiền, hứa vài tháng sau trả. mình cho mượn ngay rồi sau đó bạn trốn mất tăm. Chị rất ghét những ai không giữ lời hứa. Thà đừng thề hứa gì cả. Thà cứ nói thẳng: tao mượn $$$ không biết bao giờ mới trả được mà còn hơn. Nay thì mất luôn bạn rồi. Mà bạn cũng không muốn tìm mình. mình cũng chả tìm bạn.

    theme tăm tối u sầu là để phù hợp với entry mang tính nội tâm cao😀

    @Krum: cảm ơn comment của em. It’s a secret …hihi… Nhưng chị bao giờ cũng thích những gì vui nhộn, đơn giản, sáng sủa rõ ràng. từ nhỏ tới lớn luôn vậy rồi. Cái gì mà rõ ràng ngay từ đầu thì về sau không ai trách móc hay tức giận gì mình được. và không bị shock =))

    Lâu lâu đổi theme 1 lần tạo (sex) scandal nhưng chị vẫn thích theme sáng rõ, đọc không bị nhức mắt. Để theme này vài bữa cho vui rồi trở lại theme cũ á :))

  5. haizzz. Ben VN ai cung tuong doi song o My la thien duong, la de song. Qua song roi moi biet, chi noi cai vu. insurance thoi, khong khe’o la mat ca do^’ng tien. Moi lan nhan cai phone bill, thay do’ng mot dong tax, mot dong fee. Met .
    Ban Pink (cho hoi nhen, nhieu tuoi roi ) duoc ban Me gi do khen dep he ? Suong suong nha. Roi co di cafe voi chang ta khong ?

    • Tất nhiên là không thể nhỏ hơn Phangxine, nên bạn Duy liệu cách xưng hô cho phải phép hỉ haha.

      nếu thằng đó biết mỗi buổi sáng tui uống cafe loại gì rùi dắt tui đi uống đúng cái loại đó thì tui đi. hehe😀

      • Duy nay “va’n da do’ng thuyen” roi, nen khong con giu y. Voi lai truoc gio an ngay noi thang.
        to Pink : Me^. oi*, ru*’a chu*` con xu*ng ho^ voi me^. ra rang ? Thui, xu*ng me^. cho no’ soang hi? .

        • Duy con o Hue thi con biet me^. con chi nhung nguoi Hoa`ng pha’i, ke ca nam cung duoc goi la me^. , rat soang. Me^. u*ng ca’i bu.ng ddo’😛

          nhung vi Duy van da dong thuyen nen keu me^. nhu me ngoai, me^. noi cung duoc😀

          • Me^. Pink noi cai cau ” Me^. u*ng cai bu.ng ” thiet la giong may ong Ton That hay Bu*?u , Vi~nh ngoai Hue ghe . Duy cung da^n Hoa`ng Phai’ , Ton That . Ba con do`ng ho. thi` co’ 1 o^ng duong la do`ng Vi~nh (ngang ha`ng voi Bao Dai), mot vai nguoi ho hang xa la Ba?o .
            Ma Duy no? dam’ ke^u me^. Pink la me^. ngoai, me^. noi mo^ . Ke^u nhu* rua’ tha`nh ra cho me^. Pink le^n ba`n tho*` ngo^`i rang . hehehe.

            • “Me^. u*ng cai bu.ng ddo” la nha.i giong cai me^. ma. Thi ra ban Duy cung la me^. haha. O VN minh gap rat nhieu Vinh – Bao-Buu – Ton That- noi chung thi phong cach cua ho kha ca^`u ky`,trang tro.ng, kieu cach, phan lon thuoc tang lop cha chu😛

  6. Thế thì có lẽ là e đoán đúng. It’s a secret … E chỉ muốn thử xem cảm giác của mình có đúng không thôi. Chị nhớ viết blog thường xuyên để e còn đọc và lại thấy cuộc đời giản đơn và ngộ nghĩnh nhé.

  7. Tiền là tiên là phật là sức bật của tuổi trẻ là sức khỏe của tuổi già là cái đà danh vọng là cái lọng che thân là cái cân công lý, có tiền là hết ý😀

  8. Ui, em tham tiền lắm chị ơi, dụ em bằng tiền khả năng thành công cao phết đóa nha (tùy vào bao nhiêu tiền, tất nhiên, hahaha).

    Đùa chớ em cũng ghét những người không giữ lời hứa lắm. Em là 1 người khá là biết giữ lời hứa và biết keep secrets nên không thích lắm cái tính hứa suông với lại kể lể bí mật của người khác. Bình thường em có thể nói nhiều nhưng cái gì người khác đã dặn em nhất quyết không nói thì em cũng hông ba hoa. Em cũng hông khoái mí người cứ suốt ngày mượn tiền của người khác (dù trả hay không trả). Người có tự trọng người ta sẽ không làm như vầy. Mượn tiền của người khác là nợ người ta rồi. Chẳng thà cứ bảo: mày ơi cho tao tiền còn hơn, đúng ko? Nói chung tính em sòng phẳng lắm. Bạn em cũng toàn những đứa sòng phẳng, đi ăn toàn share thôi, thi thoảng dịp đặc biệt thì cũng có chuyện khao nhưng ko thường xuyên.

    Tuy nhiên lúc đi chơi với các anh giai, các anh thích tỏ bản lĩnh đàn ông bằng việc trả tiền thì em chiều. =))

    • yeah, những người có tính lấy câu chuyện ra làm quà có khi tuy họ không ác tâm nhưng (vô tình) gây hại cho người khác. chị thì thường tránh những câu chuyện nặng nề, lấy người khác ra làm chủ đề, nặng thành kiến hay kể lể những bí mật cá nhân hay bí mật gia đình người khác. Ai cũng có những “rác dưới thảm” hay “bộ xương trong tủ kính”, hay có một quá khứ “trầy trụa” nào đó, bới móc ra làm chi, biết nhiều bí mật quá chỉ làm người ta upset. Tốt nhất là coi chính cách nói năng, hành xử của người đó trong hiện tại rồi tự đánh giá lấy.

  9. Đọc blog của em thì đoán sơ sơ em là con gái Huế, nhưng học ĐH ở SG và bây giờ thì “định cư” ở Bolsa, right?

    Chị cũng là người Huế, sống hơn 30 năm ở đó nên yêu thành phố đó ghê gớm, đến nỗi thấy ai có liên quan sơ sơ đến thành phố đó thôi là cũng đã có cảm tình rồi, huống chi Pink viết bài rất duyên dáng và sâu sắc.

    Rứa thôi. Chúc em vui và khoẻ. Khi nào đi ăn chi ở OC nhớ vô blog viết nghe, vì chị cũng hay về OC lắm.

  10. comment của chị làm em rất bất ngờ. Không ngờ lại có người đọc rất tinh ý😛

    em sẽ update tình hình ăn (nhậu) ở OC để chị đọc cho vui, rùi hứng lên thì về OC ăn 1 tô phở kiểu miền Nam hay 1 tô bún bò Huế, bún mắm nêm thịt heo, bún mắm Bạc Liêu… cho đỡ nhớ nhà :))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s