Quick review: Tintin (You’d better run, better run, faster than my bullet)

1. Đầu tiên, để khởi động sẽ là phần khoe khoang bộ sưu tập giày da thú của tớ như một cách hâm nóng hay foreplay gì đó. Với 3 loại lông/da thú này, mơ ước phù phiếm của tớ đã gần như hoàn thành. Sau một mùa săn, ngôi hoa hậu đã thuộc về một chú da rắn có tên màu là “khaki” nhưng màu thực là những đốm đen đậm nhạt trên background vàng hơi ngã sang xanh lục  nhạt lung linh tinh xảo. Giày đi nhẹ và êm, như cử động mềm mại, uyển chuyển và nguy hiểm của loài rắn (thì ra rắn cũng sexy! hihi):

Mỗi đôi giày là một kỷ niệm. Để đoạt được em này, bạn phải là một thợ săn cừ. Không quản sớm khuya, bạn phải rình mò thật kiên nhẫn. Để rồi vừa nhìn thấy bóng dáng em, bản năng thợ săn trỗi dậy, điều gì đó như là tiếng sét ái tình, bạn mất một giây để quyết định “mình phải có cho bằng được em này”. Bạn check out bằng những ngón tay run rẩy vì sợ người khác sẽ nhanh tay hơn bạn (chỉ có 1 em rắn). Rồi đùng một cái. Màn hình hiện ra một ô màu đỏ chóe báo hiệu chuyện chẳng lành (i.e bị phỗng tay trên). Chưa kịp nhìn xem ô màu đỏ nói gì, bạn nhảy dựng lên la lối om xòm như một ngừi mất trí. Một giây trôi qua. Bạn nén lòng ngồi đọc lại dòng chữ trong ô đỏ. Thì ra sai số thẻ. Nhập lại ngay. Lần này mọi chuyện êm xuôi. Ngôi hoa hậu thuộc về bông hoa khó hái!

Trang  nhã và cổ điển với 2 màu đen trắng, thể loại “da lông” lần này có tên là lizard. Mùa săn hơn 1 tháng là biết bao bất trắc và hồi hộp. Một buổi sáng, như thường lệ, mình log in vào mạng vào cữ giờ quen thuộc (săn bắn tầm khoảng 7 giờ tới 8 giờ = 1 ngày mình có 1 giờ để get crazy) thì thấy chỉ trơ ra một đôi giày 90% off nhìn rất xấu xí và không thiết thực. Hàng họ hầu như chẳng còn gì. Nhưng đó chính là dấu hiệu của một sự chuyển đổi trong múi giờ. Họ đã họp chợ vào lúc mờ sương và một vài early birds đã catch the worm. Bạn là early bird không thôi chưa đủ, vì có nhiều đứa nó còn early birds hơn bạn gấp nhiều lần mặc cho mùa đông buốt giá! Mình tức tốc đổi giờ báo thức từ 6 giờ sáng thành 5 giờ sáng. Và kết quả là chú lizard này. Chú hiện ra lúc khoảng 5 giờ 41 phút sáng. Sau khi mình order xong, loạt hàng nóng tự nhiên biến mất không chút tăm hơi như một trò ma thuật. Đến mức mình tưởng mình bị hoang tưởng, phải check lại email với account confirm tới mấy lần. Mãi đến 6 giờ 01 chúng mới hiện ra trở lại và khi đó, cuộc chiến đã trở nên khốc liệt hơn gấp nhiều lần =))

Em này thì là dạng “bất chiến tự nhiên thành”. Sáng dậy sớm, mở laptop lên, phản xạ đầu tiên là ngó qua chứ không nghĩ là sẽ hái được hoa (giờ rình khi đó tầm khoảng 7h21′ mà khi đó mới khoảng 6 giờ hơn). Bỗng nhiên chộp được em này ($200 còn $20). Nên mình rất thương em. Vì em dễ dàng và bất ngờ như một cơn mưa chiều giữa tiết trời nồng nực! Lông của em mượt mà mềm mịn như lông của pony! Có lấy được em chẳng qua cũng vì em nằm vào ngày đầu tiên của việc chuyển múi giờ, nên bọn early birds kia chưa trở tay kịp mà thoai!

Nửa ballerina nửa gladiator, tiện cho việc đi bộ nhiều, em này có 2 màu mình ưa thích là camel-expresso :

2. Hết giày thì tới giỏ. Giỏ đây là mua giùm cho vài ngừi bạn ở VN. Khi đó, mình tới Loehmann’s nếu thấy thì lấy chứ ngày về cũng đã sát gần, chả hy vọng gì. Thử tưởng tượng, Việt kiều về, pà con nô nức ra sân bay đón, mà hàng họ chẳng có gì thì thật buồn lòng cho cả đôi bên. Thế nên, khi thấy Loehmann’s treo bảng label xanh và label đỏ đều giảm thêm 50% mình vội sà vào nghiêng ngó (thường thì label xanh = additional 50% off clearance, còn label đỏ = additional 25% off clearance). Thấy mình đi qua đi lại, con nhỏ ở quầy thu ngân ló mặt ra cười chào thân mật how are you thì mình cũng i’m fine thank you. Lượn vòng một chặp thì bắt được em này:

Lông thú mềm mại đẹp xắc xảo. Hình dáng thon bầu cầm rất vừa tay và duyên dáng. Khi mỏi thì chuyển sang đeo trên vai rất tiện lợi dễ dàng:

Mình vội cầm lên và cầm hẳn. Một bà Tàu nhỏ thó thấy mình lụm cái đó thì tức tốc lấy nốt em còn lại y chang, rồi tức tốc đi tính tiền. Đến bây giờ mình mới công nhận bà này thật pro!

Còn mình, cứ thích nhẩn nha, coi ngó, nâng lên đặt xuống. Một lát sau thì họ là đem ra thêm vài món nữa và mình dzớt luôn thêm  được em này:

Mình còn thích thú ướm thử một số em để thỏa mãn. Một bà Tàu khác thoạt đầu lấy cái giỏ đen của mình, sau đó đặt xuống. Mình quyết định lấy cái giỏ đen, khi xếp hàng tính tiền mở ra thì mới thấy nhãn ghi giá tiền đã bị xé rời khỏi giỏ (trước khi bà Tàu kia mân mó thì nhãn đó còn nguyên, như vậy chỉ có bà là ngừi đã xé nó ra. Thường thường, đi mua đồ trong tiệm, tốt nhất là đừng có đụng vào những nhãn mác này kia, dễ bị ngừi ta nghi mình có ý tà gian, mà ba cái hàng cao cấp này nó có tới 2,3 cái khóa chống trộm). Đang xếp hàng, bỗng nhiên mình nhìn thấy con nhỏ ở quầy thu ngân hồi này chào mình đi ra thay hết các bảng thông báo label đỏ từ 50% off xuống còn 25% off. Ối giời ơi, thật đúng là hem thể tin vào mắt mình được nữa! Mình vội chạy đến hỏi nó seo hồi nãy ta mua mới giảm 50% mà bi giờ thay đổi còn có 25%. Con nhỏ đó nói mày đang xếp hàng hả, thôi cứ xếp đi gòi lát nữa ta bớt cho 50%. Thế rồi, khi mình tới tính tiền, bà ở quầy thâu ngân trợn mắt hỏi ai cho mày xé label giá tiền ra, mình nói tui đâu có làm chiện đó, ai xé ra rồi tui đâu có biết gì. Bà này đổi sắc mặt cười nói vui vẻ khen 2 cái giỏ thật đẹp wé trời ơi. Sau đó con nhỏ kia tới nói bà off cho mình cái giỏ đen 50%, còn giỏ đốm da báo chỉ off có 25% vì họ không thể xuống hơn được nữa. Mình đành ngậm bồ hòn không muốn lôi thôi sợ nó nổi cáu lên đổi ý off hết 25% 2 cái thì Việt kiều về trống vắng. Sau đó mình về hỏi anh Bo em tưởng tiệm Mỹ thì nó đàng hoàng, lẽ ra chuyện giá cả phải thống nhất trước khi mở cửa hàng, làm gì có chuyện đang mở cửa mà đi đổi giá, chắc nó thấy em lượn vòng hào hứng, đeo thử 3,4 cái nó sợ em bốc hốt nên chạy ra đổi giá. Kiểu này là “mắm tôm đang ế ai hỏi đụng tới là lên giá ào ào” nhé! Anh Bo nói không có đâu, chẳng qua là system nó bị mixed up nên nó phải chỉnh lại! Dù sao thì bài học đó là “mua hàng phải trả liền tay” như cưới dzợ vậy thoai, đâu phải chỉ có trên online mới phải check out nhanh mà trong tiệm cũng y chang, như cái bà Tàu đầu tiên hồi nãy!

Trong Loehmann’s nó hay mở bài Pumped Up Kicks của Foster The People là một trong những bài favorite của mình. Bài này có nhịp điệu vui tươi, dồn dập hào hứng rất phù hợp với sàn catwalk. Thì ai có ngờ đâu nội dung bài nói về nạn súng đạn bạo lực học đường của trẻ vị thành niên, đại loại tác giả bài hát khi viết bài này đã “cố gắng đặt mình/chui vào đầu đứa bé đang ám ảnh chuyện cầm súng đi bắn người” – một hiện trạng không thể bỏ lơ trong xã hội Mỹ. Bưởi nào quan tâm tới vấn đề này có thể xem thêm phim Bowling for Columbine của Michael Moore. Bài hát này đã đưa Foster The People từ một ban nhạc vô danh lên thế giới phù hoa. Đặc biệt là khi nghe bài này người ta cảm thấy rất phấn khích, vui tươi nhộn nhịp, như lớp vỏ bọc sặc sỡ cho cốt lõi depressing , tăm tối và bạo lực bên trong:

Robert’s got a quick hand
He’ll look around the room
He won’t tell you his plan
He’s got a rolled cigarette hanging out his mouth
He’s a cowboy kid
Yeah, he found a six-shooter gun
In his dad’s closet hidden in a box of fun things
And I don’t even know what
But he’s coming for you, yeah, he’s coming for you

All the other kids with the pumped up kicks
You’d better run, better run, outrun my gun
All the other kids with the pumped up kicks
You’d better run, better run, faster than my bullet

…………………..

3. Thôi bi giờ tới lượt Tintin kẻo tội nghiệp em None cứ dzô đây hoài mà tàn gặp shopping híhí. Tintin 1 thì có tựa đề rất dài mà mềnh làm biếng quá nên cứ vết Tintin 1 đi cho nó gọn, vì Spielberg nay đang lên kế hoạch làm tiếp sequel cho phim này và nghe đâu ông sẽ đổi vai cho Peter Jackson: ở sequel thì Spielberg sẽ là nhà sản xuất, còn Peter Jackson làm đạo diễn.

Hồi nhỏ, thằng bạn hàng xóm của tui có bộ truyện tranh Tintin mặt mày vênh váo như là nó đang sở hữu một tài sản quý hiếm. Đọc xong là nó ra kể lại cho lũ nhóc trong xóm. Thời ấy nghèo. Giải trí cho con nít hầu như chẳng có gì. Không game không lego không iPhone iPad, điện thì đêm có đêm không nên coi tivi cũng khó. Nên mấy đứa trao đổi tranh truyện cho nhau. Tui có Mít Đặc thì nó có Tintin. Nên ánh sáng văn minh cũng len tới được.

Spielberg thì không như vậy. Ông biết tới Tintin cũng là nhờ đọc một bài review của một bạn Tây (French) về bộ phim Raiders of The Lost Ark rùi bạn này so sánh nó với Tintin, nên ông tìm đọc Tintin và dù không hiểu tiếng Pháp tiếng Bỉ gì nhưng chỉ cần coi tranh ông cũng đã nắm bắt được cái thần của câu chiện. Đến năm 1983, ông bắt đầu liên lạc với tác giả người Bỉ Hergé về việc đem Tintin lên màn ảnh rộng.Khi đưa Tintin lên màn ảnh với kỹ thuật motion capture (còn gọi là performance capture khi mà kỹ thuật này dính tới việc đưa những cử động và rung động tinh tế của ngón tay hay nét mặt của người thật lên thành digital model – nguồn Wiki) thì Spielberg cũng đã nhớ lại những biểu hiện cảm xúc qua nét mặt và ngôn ngữ cơ thể tay chân của các nhân vật trong các khung hình của bộ truyện của Hergé và lấy đó làm guideline cho các diễn viên tham gia bộ phim.

Nói chung Tintin thì chắc đa số ai cũng coi rồi nên tui chỉ nói qua về dấu ấn của Spielberg trong bộ phim mà thôi. Ấn tượng của tui khi xem Tintin đó là đạo diễn phim này có lối kể chuyện rất rõ ràng, sáng sủa và mạch lạc, cực kỳ gần gũi với người xem. Bản thân Spielberg từng nói Tintin là một “Indiana Jones cho trẻ con”, nên phim Tintin của ông ngoài cốt truyện đơn giản, diễn biến vui tươi còn là sự háo hức trẻ thơ về một thế giới rộng mở hứa hẹn những chuyến phiêu lưu kỳ thú. Steven Spielberg nổi tiếng là đạo diễn vừa được lòng giới hàn lâm vừa có những bộ phim ăn khách (nói theo kiểu VN là “thành công trong vừa cả nghệ thuật và thương mại”). Trong một bài trả lời báo chí gần đây, ông cho biết ông chỉ quyết định làm một bộ phim khi mà bộ phim đó có câu chuyện để kể. Tức là story phải hay. Còn nếu cốt truyện không có gì hay cốt truyện dở, không thu hút thì coi như bỏ. Ông cũng là người ưa thích lối kể chuyện theo trình tự, lớp lang, có trước có sau và chưa bao giờ có ý định làm những bộ phim theo kiểu “non-linear” tức là dạng phim đảo lộn mọi trật tự, trình tự của các sự kiện (Inception của Christopher Nolan là một ví dụ) mặc dù ông vẫn xem rất nhiều các bộ phim dạng đó. Có lẽ chính vì sự chọn lựa đặt story lên hàng đầu cùng cách kể chuyện mạch lạc, hấp dẫn đã biến Spielberg thành cái tên gắn lền với những bộ phim thu hút đông đảo người xem.

Khi quyết định làm phim về Tintin, Spielberg đã chọn performance capture làm medium (tạm dịch: phương thức) để chuyển tải câu chuyện của mình. Kỹ thuật này đã từng được áp dụng cho Lord of the Rings (Gollum), Beowulf, The Polar Express hay A Christmas Carol. Spielberg đã xem Tintin bản live action và không có ấn tượng gì với bản phim này. Theo ông, chỉ có motion capture mới đủ sức mạnh để mô tả và thực hiện thế giới phiêu lưu tưởng tượng của Tintin, khi mà người xem được quay về một thời điểm hãy còn “hoang sơ” của thế giới cùng những cuộc mạo hiểm bay bổng được khám phá bằng tinh thần tò mò háo hức của trẻ con. Khi áp dụng kỹ thuật này, đôi tay của ông rất rảnh do kỹ xảo đã được máy tính thực hiện nhưng trí tưởng tượng của ông lại phải làm việc rất nhiều để khai thác đến cùng sức mạnh của công nghệ. Chìa khóa thành công của Tintin 2011, đầu tiên phải kể đến sự chọn lựa phương thức thể hiện. Sau đó là sự kết hợp 3 tập trong bộ truyện Tintin là The Crab With the Golden Claws, The Secret of the UnicornRed Rackham’s Treasure để nhào nặn nó thành một câu chuyện thông suốt.

Nói nôm na thì motion capture là khoảng trung gian giữa live action và animation. Đối với một số khán giả, họ không thích kỹ thuật này. Họ nói motion capture làm cho nét mặt hay các biểu hiện của nhân vật mang vẻ gì đó giả giả, gượng gạo và creepy. Rằng cảnh trí coi cũng không tự nhiên, không thật. Nhiều người còn nói kỹ thật đó biến bộ phim trở nên “souless” xem chỉ toàn thấy kỹ thuật lạnh lùng nhân tạo mà thiếu vằng đi mối dây rung động của cảm xúc con người. Nhưng với tui, sự chọn lựa áp dụng motion capture của Spielberg cho Tintin là rất hợp lý và hoàn toàn không ảnh hưởng tới phần hồn hay cảm xúc của bộ phim. Thứ nhất, thế giới Tintin mà tui đọc khi hồi nhỏ cũng là thế giới của tưởng tượng và mộng mơ. Thế giới đó lại thuộc về một thời điểm đã xa trong quá khứ, nếu tái hiện lại bằng live action không khéo vừa tốn kém vừa gây thất vọng. Thứ hai, nhân vật chính của Tintin, cũng như Jurassic Park, là digital technology. Các nhân vật trong Tintin có tính cách đơn giản, không suy nghĩ quá nhiều, và cái đáng xem trong câu chuyện là cuộc phiêu lưu của họ cùng những sự kiện kỳ thú bất ngờ hơn là những dằn vặt suy nghĩ trong tâm tưởng. Câu chuyện con nít nên màu sắc tươi vui sôi nổi hài hước nên không cần tới các mối dây liên hệ rung động giữa mặt người tới mặt người. Spielberg còn cho biết chính kỹ thuật motion capture đã cho phép ông thực hiện một cú quay rất dài, dài tới mức thê lương với các pha hành động tơi bời (đoạn rượt đuổi bằng motor) không chút khó khăn trong khi nếu thực hiện cú quay “long shot” đó với live action thì đòi hỏi ông phải chèn vào rất nhiều digital tricks mới mang tới cảm giác như tất cả chỉ gói gọn trong một cú quay.

Là một người luôn quan tâm và đặt mình vào vị trí khán giả, Spielberg vừa kể chuyện vừa tìm cách làm sao cho khán giả hiểu được câu chuyện của mình. Chú chó trắng tuyết Snowy được tạo ra như một sidekick với Tintin – mọi chuyện nhìn qua mắt chú chó này nhiều khi thoáng nét ngơ ngác, thắc mắc, lạ lùng “không hiểu được” như tâm trạng của khán giả vậy. Tóm lại, Tintin là cuộc phiêu lưu nhẹ nhàng, náo động được dẫn dắt bởi một người rất thích “vọc” công nghệ và kỹ xảo là Spielberg. Khi đọc các bài trả lời phỏng vấn của ông, không quá khó hiểu vì sao ông lại trở thành người được số đông ưa chuộng bởi lối suy nghĩ logic, mềm dẻo uyển chuyển và thực tế, bởi tinh thần sáng tạo, lạc quan và không hề e ngại những nếp nghĩ ép mình trong khuôn khổ hay những rào cản vô hình. Ví dụ, khi người ta hỏi ông là Tintin vốn chỉ nổi tiếng ở châu Âu còn ở Mỹ ít ai biết tới nhân vật đó thì ông có sợ thị trường Mỹ sẽ không chào đón bộ phim của mình không, ông đã trả lời thì mấy thằng Shrek hay Toy Story trước khi ra đời cũng có ai biết tới chúng nó đâu, chỉ sau khi ra đời mới được ưa chuộng rầm rộ đó thôi. Khi được hỏi ông có nghĩ rằng kỹ thuật 3-D sẽ thay thế cho hoạt hình 2D truyền thống hay không, ông nói rằng mỗi hình thức/kỹ thuật thể hiện đều phù hợp với riêng mỗi câu chuyện và chúng không thay thế lẫn nhau, vấn đề đó là biết chọn kỹ thuật nào cho câu chuyện nào. Khi được hỏi ông có ngại không khi mà cả 2 bộ phim ông làm là Tintin và War Horse đều ra rạp trong cùng một thời điểm e rằng 2 phim đó sẽ cạnh tranh lẫn nhau và chia sẻ phần khán giả của ông, ông đã trả lời cũng không lo, vì cũng đề tài đó nếu ông không làm thì người khác cũng làm, thể loại phim khác nhau sẽ có những đối tượng khán giả khác nhau, trăm người bán vạn người mua. Tinh thần thực tế, cởi mở và rộng mở cùng  sự tinh tế trong chọn lựa của Spielberg đã một lần nữa giải thích cho sự thành công của Tintin.

Riêng tui thì khoái nhất là cảnh con chó Snowy giành nhau giọt rượu bị căng phồg lơ lửng với ông thuyền trưởng nát rượu. Và cảnh bà hát opera gào lên cao chót vót làm vỡ lồng kính chống đạn kiên cố. Một bộ phin giải trí được làm đẹp đẽ, dễ chịu và hài hước!

Note: tất cả hình ảnh + thông tin liên quan tới Tintin được lấy từ các website khác nhau trên internet, nhiều nguồn quá nên không tiện ghi ra, mong các bạn thông cảm =))

12 thoughts on “Quick review: Tintin (You’d better run, better run, faster than my bullet)

  1. Chị Pink thiệt tâm lí, sau một hồi đọc vật vã về vụ săn bắn giày dép túi xách (mua lắm thế ko biết có xài hết ko) tới đoạn Tintin thì mừng húm. Hè hè.

    Hình như ông Steve này với James Cameron cùng gu thẩm mỹ thì phải. Phim mạch lạc, gọn gàng, sáng sủa và rất tiết chế: kĩ xảo sến súa đều vừa phải ko quá đà. Phim tintin em xem xong cứ ấn tượng mãi cái đoạn chiếc thuyền cưỡi trên cát phi ra, hơi giống 1 cảnh trong phim Pirate phần 3 (đoạn cứu thuyền trưởng Jack Sparrow) nhưng quành tá tràng hơn nhiều. Phim này được giải The Global Golden cho phim hoạt hình nhưng ko hiểu sao lại trượt đề cử Oscar. Hông lẽ mấy ông nội Oscar lại cho phim này tệ hơn Panda 2 và Rango ư? Vô lý!!!

    Bài review này đọc ko đã lắm vì ko biết đc cảm xúc chị Pink thế nào. Chị có thỏa mãn với bộ phim ko? Chị cho nó mấy sao?

  2. Tintin ở Mỹ nói chung cũng được khen nhiều, có một số ngừi chê kêu là ông Spielberg quá sa đà với kỹ xảo giống như đứa trẻ ham vui.
    Em nói đúng đó. Chị ít đưa cảm xúc của mình vào bài này vì đã nhất wuyết một lòng đứng nép sau lưng Spielberg (và kỹ thuật motion capture), cho ổng nói gì thì nói. Đồng ý với những gì ổng nói cũng là một cách khen (dù là gián tiếp) rồi. Nhiều khi viết review linh tinh thì được đứng nép sau lưng ngừi khác cũng là 1 cái thú – thấy mình nhỏ xíu, chả wan trọng gì, chả có chính kiến hay cảm xúc gì haha.
    Tất nhiên là chị thích phim này, nên mới có entry về nó. Phim hợp với con ngừi thích giải trí, màu sắc, phiêu lưu, thích những gì nắn nót trau chuốt và vui nhộn hoạt náo…của chị. Tuy nhiên, phim giống như một cuộc chơi tàu lượn ở Disneyland, quay về với tuổi thơ, cười khanh khách rồi ra về không nhớ gì nữa hết. Nhưng nó đúng nghĩa giải trí.
    Chị không quen cho điểm phim. Chị viết entry này vì muốn làm ngừi ta hiểu rõ hơn về Spielberg và giải thích về một khía cạnh của bộ phim mà thôi =))

  3. Happy Valentine, Pink!

    Mai em đi đâu chơi không? Mai thì chị làm cơm hến đãi chồng. Ngon chưa?!!

    Mấy đôi giày của Pink nhìn thích quá. Chị cũng 1 thời thích đi giày cao gót lắm. Nhưng mà từ ngày có con nhỏ thì đi thấy ko được tiện lắm, nên từ từ chuyển thành đi giày đế thấp khi nào không biết. Em canh me mua được rẻ sướng quá hỉ?!! Chân chị nhỏ lắm, mua giày bắt buộc phải thử, nên chắc ko bao giờ dám mua online.

    • Happy Valentine chị Trish! Làm cơm hến đãi chồng thì em bái phục vì cái món nớ hắn bắt làm đủ thứ còn hơn con mọn hehe, hết xắt rau lại tới nước ruốc, đậu phộng rang, tóp mỡ… Hến chắc là loại clam đông lạnh trong lon.Tình iu phải sâu đậm lắm mới làm ra được món cơm hến á chị, em nói nghiêm túc đó =))
      Em toàn chơi cao gót không à (khoảng 3,4 inches) ít khi mua giày đế thấp. Chị chân nhỏ là khoảng size 5 or 5.5 hỉ. Em mua online toàn chọn kiểu có “độ sai sót” thấp, sợ nhất là mấy đôi giày bít gót nên đa phần là lấy sandal có quai phía sau thôi. Cũng vấp mấy lần rồi mới rút ra kinh nghiệm là mua online thì chỉ nên mua những kiểu nào.
      Có con đúng là phải hy sinh nhiều quá chị nhỉ? Nhưng hạnh phúc làm mẹ cũng không gì sánh bằng. Mai này con lớn, 2 mẹ con lại tung tăng😛

  4. Chan chi size 4. Co khi size 2 cua con nit di cung vua. Ma vua roi mua size 5 mang lai hoi chat chat. Kho hieu bao!!! Vi chan nho nhu rua nen chi chi mua duoc giay o Nordstrom Rack ma thoi.

  5. Trời, vậy size chị Trish đúng là thuộc loại hàng hiếm rồi, mua online cũng rất ít khi thấy size 4.

    Kinh nghiệm của em đó là tùy theo kiểu dáng mà size nó có thể lên xuống chút đỉnh. Vd nếu là loại giày bệt / búp bê thì em phải mang vừa khít là size 6 (rộng hơn chút là bước đi bị hở khỏi giày, không mang được), còn những loại cao gót có độ dốc lớn thì lý tưởng nhất là 6.5, đôi đế thấp mà thiết kế ép sát bèn bẹt như đôi con rắn trên thì phải số 7 vì chiều dày không có, boot thì phải số 7. Mà em hay thích mang đồ rộng rãi chút áo quần cũng vậy. hôm nọ đi với bà bạn bà ấy cứ thuyết phục em mang loại áo đầm không dây bó sát nhưng em thấy chật khít khó thở là không mê gòi, sao hồi xưa mấy tiểu thư công chúa mặc đồ ràng cột bó như bó chả khắp người khiếp thật hehe😀

    Chúc chị hôm nay nấu món cơm hến thành công!

  6. Ôi, em thích cái đôi rắn số 2 quá😡. Lúc còn ở nhà, bắt đầu đi làm em cũng bon chen cao gót này nọ. Nhưng qua đây đi học, nhà ở trên dốc, suốt ngày phải đi bộ với leo bậc thang, rồi còn lê la đi bụi, em chuyển hẳn wa các loại giày thể thao đế bằng phẳng và êm chưn. Nhiều khi thấy mình mang Converse hơi bị xì tin nhưng thôi kệ he he.
    Em cũng đau khổ vì chân nhỏ, size 4, mua bt đã khó, chứ đừng nói mua online.
    Em thích phim Tintin. Em đi coi phim này với 2 đứa bạn chung nhà. Lúc về hơn 12g khuya, hôm đó trời mưa bay bay nữa, về ngang qua phố cổ có mấy quán bar, em rủ là tao khát quá, ghé zô uống cái gì rồi về, 2 thằng quay qua em chính mày rủ đó nha, tụi tao ko muốn mang tiếng giống thằng Captain :)). À, hồi em còn ở Bỉ, chỗ em ở có cái bảo tàng Herge’ là tác giả của Tintin nè. Mà em chưa bao giờ đi đến coi, thiệt là phí phạm quá đi.
    Valentine chỗ em bỗng dưng có tuyết, làm em tính đi chợ hôm đó mà cuối cùng phải hoãn, vì sợ trượt tuyết bằng mông, ê mông và ê mặt lắm hihi.

  7. Vậy là quãng đời du học sinh đã biến em chutem từ 1 yểu điệu thục nữ thành một cô gái năng động và thể thao (giống Mel C, hehe, thời chị đi học có mốt đua theo Spice Girl chị nhớ hoài 1 con nhỏ khoái Mel C vì thích thể thao). Đi học như vậy cứ thấy mình sao như trẻ mãi tuổi 20, suốt ngày đi lang thang với bạn bè =))
    Ở châu Âu mà hem đi bảo tàng thì phí thật. Thử tưởng tượng, đi bảo tàng xem tranh ảnh hay cổ vật, rùi gặp 1 anh nào đó, trong khung cảnh lãng mạn và lịch sử, sau đó chạy ào ra đường thì gặp ngay cơn gió như trong Unfaithful hay tuyết rơi trắng xóa…Wow, hèn chi phim romance châu Âu hem thèm làm gì hết cũng đã đầy chất thơ!

  8. Thích dân Hàn quá!!!!! Nhìn tụi Hàn sang trọng, thanh lịch quá. Mặc dù nghe nói tụi Hàn phẩu thuật thẫm mỹ gì đó nhưng em hem care, miễn đẹp là được. Dân Hàn trong mắt em là đẹp nhứt thế giới. Haizzzz. Hehe, lạc đề xíu😛

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s