All Good Things

pic: st (màu vỏ quýt đang là thời thượng mùa hè sắp nhường chỗ cho màu lá thu rơi xào xạc)

Orientation thường được gọi là thời kỳ trăng mật khi chúng ta ngồi xem những đoạn video clip sống động đầy chuyên nghiệp và thấm đẫm tình người tình nhân loại do đội ngũ PR Marketing của công ty dàn dựng ra để từ đó chúng ta có một cái nhìn toàn cảnh về màu sắc văn hóa cũng như triết lý kinh doanh của công ty. Nhưng kể gì, cứ đang là trăng mật thì cứ uống rượu nồng ngắm trăng tàn nguyệt tận đừng bao giờ hỏi mai này chuyện tình mình sẽ về đâu.

Mình tới dự buổi Orientation với tinh thần thoải mái và tính tò mò vẫn không chịu nghỉ ngơi từ tấm bé. Cô gái trẻ từ bộ phận HR đảm trách vai trò dẫn dắt chương trình suốt 5 tiếng đồng hồ mặc một bộ đồ đen bó sát với áo choàng rộng màu đen trông như một nhân vật bước ra từ Harry Potter. Khuôn mặt cô không thuộc dạng đẹp rạng rỡ mà thân thiện và sáng sủa ôn hòa. Nó làm mình nhớ tới lời giới thiệu về một tác giả viết chuyên mục mà mình thỉnh thoảng vẫn xem: ” you definitely won’t find his photo plastered all over the internet, smug smile on his face, a wave of radiantly conditioned hair, airbrush-perfect complexion, and gloating eyes that say, “you only wish your life were as awesome as mine.” Cô cho biết trong đợt tuyển một vừa rồi họ đã nhận được hơn 1200 lá đơn và tuyển ra 44 bạn đang có mặt hôm nay. 44 bạn gồm đủ loại sắc dân chủng tộc cũng như lứa tuổi nói chung là thật vui nhộn và hào hứng. Bộ phận mình làm việc có 12 người, và trong 44 người thì có 2 người Việt Nam.

K cho mình xem hình Hoa hậu Việt Nam năm nay hỏi mình có đẹp không. Từ lâu mình chả để ý gì tới các hoa hậu người mẫu. Thấy nhàm chán bởi những màn khoe mông ngực những khuôn mặt tô vẽ cầu kỳ kiểu cách với những câu trả lời sượng ngắt. Mình thích sống trong một môi trường bình thường với những con người bình thường, không lên gân lên cốt gây căng thẳng cho người đối diện.

Mình kể cho K nghe một trong những cuộc phỏng vấn xin việc gây ấn tượng nhất với mình đợt vừa rồi. Đó là một mẫu quảng cáo nghe qua rất dễ dàng “không cần kinh nghiệm, công việc dễ dàng thoải mái” (hễ câu nào có chữ “dễ dàng thoải mái” là mình cắn câu ngay lập tức hehe). Khi gọi điện thoại thì người đàn ông trả lời rất nhiệt tình là hãy tới nhanh lên vì 2 vị trí này ai tới trước thì được trước. Lần mò một chặp over the phone mới hay té ra đó là một nghĩa trang. What? Nghĩa là mỗi ngày mở cửa nhìn ra chỉ thấy toàn mồ mả những vòng hoa và những sầu bi thương tiếc của kiếp người? Nhớ hồi mới lớn ngồi xem video clip November Rain có đoạn đám ma dưới cơn mưa tháng mười một toàn người đội dù mặc đồ đen sang trọng trên nền nhạc bi tráng du dương thánh thót những nốt dương cầm và dàn symphony sao mà lãng mạn lạ lùng! Nhưng đó chỉ là một khoảnh khắc trong bài hát, được dàn dựng công phu khiến cho những đau thương buồn thảm trở nên long lanh đẹp đẽ. Nó nhắc nhở và dẫn dắt người xem tới một góc tối trong người họ lúc họ không ngờ tới và đưa họ đi khỏi đó cũng rất chóng vánh lẹ làng. Nó khác với việc chứng kiến và làm việc với những tang lễ và chết chóc mỗi ngày. Với một đứa yếu bóng vía như mình thì buổi phỏng vấn đã kết thúc khi chưa bắt đầu.

Mình cũng đã đủ mature để hiểu rằng orientation chỉ là lớp kem trên miếng bánh. Thứ năm tới sẽ là những ngày training chuẩn bị cho một event lớn vào cuối tháng 9 này và tiếp theo sau đó sẽ là mùa lễ hội – mùa mà mình yêu thích nhất trong năm. Từ giã nhé những đôi giày fancy kiểu cọ gót cao yểu điệu những đôi độc đáo trong bộ sưu tập da thú iu dấu của mình, ta lại back to the earth với những đôi giày đế bệt hay có thiết kế lầm lũi thực dụng theo cấu trúc bàn chân để đi lại êm ái dễ dàng và hem bị ai để ý. Welcome to the real world! 😛

Work shoes với những màu cơ bản như nâu, đen, trắng:

Kể từ ngày thằng Joker bắn người trong rạp hát ở Colorado thì mình không còn hứng thú đi coi phim nữa, thế nên blog sẽ không còn cập nhật thường xuyên nữa. Cảm ơn em None vẫn theo dõi và comment cho blog chị mỗi tuần. Entry này cũng coi như một lời cảm ơn mà tớ gởi đến cho các bạn bè bí mật vẫn theo dấu blog bấy lâu và chúc các bạn luôn vui vẻ, may mắn và thành công trong cuộc sống! Chào thân ái và quyết thắng! 😀

Advertisements
This entry was posted on August 28, 2012. 14 Comments

The Girl Who Loves Shoes

pic: st

1. Trên chuyến bay từ Sàigòn về Cali hồi tháng 6, mình đã khóc khi ngồi lật coi một tạp chí về thời trang có in nhiều chữ Đại Hàn. Đó là quyển tạp chí của đứa cháu gái cho mình trước lúc lên máy bay với lời dặn dò “Dì phải coi quyển sách của con trước hết đó nha”. Cháu rất thích thời trang và những thứ có màu pink. Cuốn tạp chí nó đòi mẹ mua cho trong khi đi Diamond Plaza và đã xem hết trước khi truyền lại cho mình. Mới hồi sáng, hai dì cháu còn ngồi lập thời khóa biểu mùa hè này mỗi ngày sẽ làm gì, vậy mà bây giờ mình đang ở trên máy bay. Cảm giác chia ly rõ ràng khiến mình bật khóc.

2. Cũng không ngờ, bây giờ, mình sắp chuyển sang một công việc liên quan nhiều tới thời trang 😛 Thời trang, với mình, luôn luôn là một sở thích. Mình không để ý hay suy nghĩ tới điều đó lắm vì cho đó là một lẽ tự nhiên. Là con gái, đứa nào chả thích thời trang, thích tạo kiểu dáng áo này quần nọ (It’s not rocket science). Mãi tới sau này, khi đã lăn lộn qua nhiều môi trường mà tính chất công việc đa phần hoặc rất nghiêm túc hoặc căng thẳng và đòi hỏi sự sáng tạo, thì một công việc dính dáng nhiều tới fashion bỗng mang tới cho mình một cảm giác tươi mới và nhẹ nhõm, dù mình biết công việc nào rồi cũng sẽ có những mặt này mặt kia của nó. Hồi còn ở VN, mình có dịp gặp gỡ nhiều nhân vật làm trong ngành thiết kế thời trang và ở họ thường toát lên vẻ nhẹ nhàng  (nhưng vẫn) công nghiệp và những câu chuyện thường liên quan nhiều tới những từ như “cảm hứng, ảnh hưởng, bộ sưu tập, chất liệu, kiểu dáng” v.v Nói chung gần giống như một cuộc tán gẫu chia sẻ ngẫu hứng với bạn bè. Và thời trang, với cá nhân mình, nó cũng giống như một thú vui, một sở thích (phụ thêm) để giúp cho cuộc sống sinh động và phong phú dáng hình hơn.

3. Khi mình trở lại Cali, tỉ lệ thất nghiệp ở tiểu bang này là 9%. Nói nôm na, một vị trí nhỏ xíu vừa mở ra đã có hàng trăm lá đơn xin vệc bay ào ào tới. Những yêu cầu công việc đa phần là đòi hỏi cần phải có ít nhất từ 1 đến 2 năm kinh nghiệm. Những trung tâm tìm kiếm việc làm đưa ra những lời khuyên kèm theo thực tế khá khắc nghiệt: khi một vị trí được đưa ra loan báo cần người trên public thì cũng có nghĩa là vị trí đó đã được “lấp đầy” từ nội bộ (người quen giới thiệu) vì cá nhân người tuyển dụng thích chọn người từ kênh “quen biết giới thiệu” hơn là go over hàng trăm hồ sơ để lôi ra một vài cái tên lạ hoắc mà họ không biết rõ. Trung tâm tìm kiếm việc làm khuyên các ừng cử viên nên tự tạo account trên mạng tuyển dụng Linkedin để thu hút bộ phận HR từ các công ty v.v Yeah, chúng ta đang sống trong thời buổi của networking! Nói chung, sau khi dự một buổi huấn nghiệp ở một trung tâm với rất nhiều những người làm những công việc professional kể cả rất nhiều manager bị mất việc làm, mình nhận thấy vẻ thất vọng hiện lên trên nét mặt của nhiều người. Mình khi đó cũng đang trên đường tìm việc, thời gian còn dồi dào rảnh rỗi, nên nơi nào mình cũng tới, để hiểu rõ hơn về tình hình hiện tại.

4. Sau khi tìm được một việc làm full-time dựa trên những kinh nghiệm có sẵn, mình vẫn tiếp tục tập trung thời gian còn lại để tìm kiếm việc làm đúng theo sở thích. Sau khi đã qua được giai đoạn “làm bất kỳ việc gì để tồn tại”, mình có những tiêu chuẩn nhỏ cho riêng mình: công việc có gần nhà hay không, công ty có benefit hay phúc lợi hay không, cở sở vật chất có hoành tráng sạch đẹp sang trọng hay không, công ty là một tập đoàn lớn hay do chủ người Việt Nam làm chủ, nhân viên ở đó có được sống và đối đãi cho ra con người hay không, văn hóa của công ty là gì… Ở quận Cam, cộng đồng Việt Nam khá mạnh và đông đúc, nên có nhiều vị trí đòi hỏi ứng cử viên phải thông thạo Anh-Việt nhưng cánh cửa ngỡ như dễ vào đó lại là một khe cửa hẹp – việc làm full-time cũng ít khi có vacation hay benefit, ít người nhiều việc, một người kiêm nhiều vị trí, chủ thì micro managing… Chưa kể tới nhiều chủ Việt Nam đăng báo tìm người nhưng khi ứng cử viên tới thì thái độ rất hách dịch kẻ cả như ban bố nói chung là rất rude hí hí. Cũng có nhiều nơi trả lời theo kiểu Việt Nam là “ok, anh (chị) cứ về chờ điện thoại gọi xếp lịch đi làm” rồi hem bao giờ gọi, có nơi nhận resume qua email qua fax lúc tới nơi bắt ngồi điền lại giấy tờ rất mất thời gian, có nơi thì manager toát lên phong cách giả dối đáng sợ kiểu như mặt bỗng nhiên tươi như hoa tươi cười rồi chợt tối sầm và nghiến răng ken két, có nơi thì yêu cầu công việc nghe qua rất dễ dàng dễ dãi như “có kinh nghiệm hay không kinh nghiệm đều được” nhưng người phỏng vấn thì đầu óc đầy thành kiến và kỳ thị v.v Tất nhiên cũng có nhiều người tốt và lịch sự tử tế mà mình may mắn gặp được nhưng sau những gì kinh qua trong hơn 1 tháng trời ròng rã rải truyền đơn, một điều mình dễ dàng nhận thấy khi đi phỏng vấn với chủ Việt Nam (đặc biệt khi người phỏng vấn là nữ/đàn bà) thì có rất nhiều người mang đầu óc kỳ thị kiểu “người đi trước kỳ thị thành kiến người đi sau” còn với người phỏng vấn là đàn ông thì mình nhận được offer khá dễ dàng =))

Tóm lại sau một trận càn quét trên chiến trường xin việc thì mình nhận ra rằng những quyển sách hay bài báo cẩm nang chỉ bảo kỹ năng phỏng vấn tìm việc thật ra cũng không có ý nghĩa gì nhiều. Người ta có turn down hay reject mình thì mình cũng đừng lấy đó làm buồn phiền hay thất vọng và đánh mất sự tự tin ở bản thân bởi vì một cuộc trò chuyện ngắn ngủi xem ra cũng chẳng giúp 2 bên tìm hiểu được gì sâu sắc cặn kẽ về nhau. Hoặc ấn tượng trò chuyện ban đầu có tốt tươi tới mấy mà khi vào làm không được việc thì cũng bằng thừa. Nên mình cứ tận dụng thời gian thả lỏng này để đào bới và thị sát tình hình, để sau này có nhìn lui thì cũng không có gì nuối tiếc.

3. Khi nộp đơn vào X, mình phải qua một vòng online application mất gần một tiếng đồng hồ để điền các form và làm một bài tập nhỏ khoảng 50 câu về cách xử lý tình huống và thể hiện personality. Đây là một dạng bài tập mở với khoảng 5 giải pháp khác nhau cho 1 tình huống. Điều đáng nói là cả 5 giải pháp đều dường như có thể chấp nhận và (có lẽ) chỉ có 1 giải pháp là đúng nhất. Hay đối với những câu hỏi về sở thích, đam mê hay nguyên tắc làm việc, thì mình chọn những đáp án thể hiện interest hay (ý chí quyết tâm) thật mạnh mẽ như Absolutely hay Never, nói chung là phải đẩy tới mức tận cùng thay vì lưng chừng do dự. Tóm lại là mình thích cách tuyển dụng này vì ít ra nó cũng thể hiện được một chút gì đó về ứng cử viên nếu như nhà tuyển dụng thật sự có đọc hồ sơ của họ.

Sau đó khoảng 2 ngày thì mình nhận được email cho hay mình đã qua được vòng hồ sơ và mình sẽ tự chọn một giờ hẹn để phỏng vấn qua điện thoại. Là một người nhập cư, mình không thích lắm kiểu phỏng vấn qua điện thoại nhưng mình cũng vào điền vì đã lỡ lên lưng cọp rồi hihi. Cuộc phỏng vấn over the phone từ Seattle kéo dài khoảng 15 phút, trước đó, mình chỉ có một sự chuẩn bị là mò lên website của công ty đọc ngấu nghiến các thông tin về nó để sau đó còn nói chuyện. Sau một phút đầu ngượng ngập, mình đã vào guồng và chia đều các câu trả lời theo một công thức sẵn có: một nửa gồm các thông tin lạnh lùng về công ty và nửa còn lại là những suy nghĩ chân thành từ bản thân mình. Một nửa là những cái chung chung hay những kiến thức nền tảng và một nửa sẽ là thể hiện cái tôi cá nhân với những tình cảm đam mê và sở thích rất con người, trong đó mình có nói “làm việc cho một công ty Mỹ với những tiêu chuẩn của nó luôn là mơ ước của tôi” =)) Sau đó, người phụ nữ phỏng vấn mình cho hay mình đã pass và bà sẽ gởi một email thông báo địa điểm phỏng vấn face to face cùng đường link để làm background check. Cuộc phỏng vấn được thực hiện sau đó 2 tuần.

4. Trước ngày phỏng vấn mình lên google tìm hiểu các câu hỏi thì nhận ra nếu không có sự sự chuẩn bị rất có thể bạn sẽ lúng túng hoặc rơi vào tình trạng nói năng quanh co vòng vèo. Cái này cũng giống như việc làm homework vậy, phải có bột mới gột nên hồ. Chẳng hạn họ đưa ra một định nghĩa nào đó rồi bắt mình định nghĩa thì phải tìm hiểu qua sách vở để nói năng bài bản hợp lý. Nhiều chiến hữu trên google đưa ra lời khuyên đơn giản “Just be yourself” nhưng mình nghĩ lời khuyên này chỉ nên áp dụng vào phong thái còn về thông tin thì phải chuẩn bị kĩ càng.

Có tất cả gần 10 managers trong một căn phòng rộng và khoảng 15 ứng cử viên. Ai nấy đều ăn mặc lịch sự thời trang trông thật vui mắt. Mặt mày ai cũng vui tươi với nụ cười trên môi. Một manager có 3 phút giới thiệu về mình và công việc của họ còn có 1 bà manager chung chung thì đi vòng quanh hỏi chuyện người này người nọ nói chung là small chat. Không khí khá thư giãn. Tuy bà manager chung chung đó chỉ đi loanh quanh tán gẫu vu vơ nhưng mình cũng cố gắng tham gia câu chuyện cà kê, đặt vài câu hỏi và bà đó đã nói đùa “tên của cô là một loài cây đẹp” =))

Sau đó thì họ bắt cặp cho mỗi manager phỏng vấn 1 người nơi bàn riêng, ai chưa bắt cặp được thì ngồi đợi. Căn phòng bỗng nhiên râm ran ồn ào như chợ vỡ. Vòng phỏng vấn đầu mình gặp một người đàn ông lịch sự trong bộ veston màu đen. Ông này hỏi những câu hỏi hầu như chính xác với những gì mà bọn trên google đã mách nước nên mình trả lời khá trôi chảy (nếu không chuẩn bị hoặc không có kinh nghiệm sẽ rất khó trả lời). Mình cũng cố gắng nói nhiều và có những câu hỏi mình tự trả lời theo những chiêm nghiệm cá nhân bên cạnh phần thông tin cứng. Câu chuyện khá cởi mở. Ông ta hỏi mình có điều gì mình không thích từ công việc/công ty cũ, và mình trả lời là chẳng có gì, tôi đã học được rất nhiều từ đó. Câu này nghe qua có vẻ sáo rỗng nhưng mình hoàn toàn thành thật vì mình không bao giờ ôm giữ những sầu hận uất ức trong người và luôn nhìn nhìn thấy điều tích cực trong tiêu cực để vươn lên mà sống. Hơn nữa, chính những kinh nghiệm đó đã giúp tạo nên cho mình thành mình của hôm nay thì làm sao lại nói là ghét bỏ cho tâm can nặng nề? Sau đó ông này đưa cho mình một bảng mô tả công việc chi tiết và hỏi mình về giờ giấc đi làm rồi mình có muốn hỏi gì ông ta hay không. Thế là mình cũng hỏi ông những câu hỏi khá cá nhân như những ngày đầu anh mới vào làm cùng những thử thách và bỡ ngỡ này kia v.v Sau vòng 1, mình còn thêm 1 vòng phỏng vấn nữa với manager nữ tiếp theo.

Những câu hỏi đa phần giống nhau từ cả 2 managers nhưng mình cố gắng trả lời khác nhau để từ đó họ sẽ có những thông tin không bị trùng lặp và có một cái nhìn đầy đủ hơn. Họ cho biết sẽ trả lời sau 7 business day. Cuộc phỏng vấn này kéo dài khoảng 2 tiếng đồng hồ. Tổng cộng thời gian từ lúc nộp hồ sơ tới khi nhận được offer (nếu được) là khoảng 1 tháng – khá dài. Ấn tượng của mình là họ làm rất bài bản, chuyên nghiệp, từng bước một đâu ra đó, và trước một cuộc phỏng vấn hay bổ túc hồ sơ luôn có người gọi điện thoại nhắc trước 1 ngày.

Tuần sau đó bà manager ở văn phòng cũ gọi cho mình cho hay là người ở công ty X gọi bà để lấy reference nhưng bà không có mặt ở đó. Cô thư ký hẹn lại Thứ Sáu và X đã chụp được bà sau 2 cuộc gọi (bà này rất thương mình và liên lạc thường xuyên). Còn thêm một manager khác ở công ty thứ hai mà mình từng làm việc. Bà này cũng nice và tốt bụng nhưng lại rất ghét nghe điện thoại và có thói quen không trả lời message hay ignore điện thoại nếu như người gọi là người lạ nên mình không biết chuyện sẽ ra sao. Bà này khi kêu mình quay lại làm việc từng khen mình là “hard working and honest” nhưng lâu rồi không gặp nên mình cũng đâm ra ngại gọi để hỏi han tình hình.

Ngày thứ 7 trôi qua chờ đến 5 giờ chiều mà chẳng thấy điện thoại từ X nên mình yên tâm là mình đã rớt và đi bơi. Khi trở về check điện thoại thì có 2 missed calls lúc 5 giờ rưỡi. Chính là số từ X.

Và bây giờ thì mình đang sửa soạn để Thứ Năm này đi dự buổi orientation cũng là buổi họp mặt đầu tiên sau đó sẽ là key training, sau khi hoàn tất thêm một số thủ tục giấy tờ online. So excited hihi 😛

Post tấm hình em Fox lên cho rạo rực =))

This entry was posted on August 21, 2012. 4 Comments

chuyện hẹn hò (1)

pic: st

Cuối tuần rồi, post lên 2 mẩu chuyện nhỏ về online dating cho các bạn thư giãn. Đây là những mẩu chuyện người thật việc thật mà người viết ký dưới một nick name.

1. The butcher’s daughter

Story Sent in by Joe:

Stacy and I met online. She was nice enough, at first, but she was a little too fond of talking to me about her father, the butcher.

She worked with him in his shop, she helped him place orders, she once beheaded some chickens, she loved weighing steak. She very clearly liked what she did, and routinely filled my head with all manner of meaty facts.

The week that Spider-Man 2 came out, she asked me if I wanted to see it, which I did. It became our first date.

After dinner (during which she had ordered pasta and a salad), we made it to the theater. When we arrived at the concession stand, I asked for a medium popcorn and soda. Stacy asked the poor stand worker, “What meat do you have?”

The worker said, “Meat? We have chicken nuggets and hot dogs.”

Stacy asked, “What type of hot dogs?”

“Um, beef?”

“What quality beef?”

“Good quality.”

Stacy groaned. “Nooooooo, I mean prime, choice, select, and so on.”

The worker said, “I don’t really know. No one’s ever complained. They’re really good.”

Stacy laughed, “I’ll be the judge of that. I’m a butcher’s daughter. Let me see the package.”

The worker became flustered, and I whispered to Stacy, “Why not just grab some popcorn? Or you can share mine.”

She replied, “Uh, I’m doing my part to support America’s meat industry. How about yourself?”

I shrugged. “I’m doing nothing at all to support it. Why not just buy a hot dog and then we can go see the movie?”

“You don’t understand. I’m a butcher’s daughter. If a customer came in and asked my dad what grade the meat was and he said he didn’t know, do you know what would happen?”

“This is a movie theater. Not a butcher shop.”

“I know what a butcher shop looks like. My father’s a butcher.”

The worker cut in, with hope in his voice, “Will that be all?”

Stacy turned to him. “Weren’t you checking on the grade of beef?”

Without a word, he turned and walked away. Luckily, other registers were open, so other patrons were being served. However, there was a growing line behind us and I just wanted to be away from the concession and inside the theater, regardless of the quality of beef that accompanied us within.

The worker returned with a manager. She told Stacy, “We use Sabrett and Oscar Mayer.”

Stacy asked, “How old are they?”

The manager patiently replied, “We just got them yesterday.”

Stacy asked, “Where did you get them from?”

The manager said, “A local retail supplier.”

“Which supplier?”

“Food Lion.”

Stacy then asked to see a hot dog up close (“I’m a butcher’s daughter. I just want to inspect it.”) and the manager indulged her. Stacy looked it around and around, from every angle.

Finally, she returned it to the manager and said, “Okay. I’ll have a small popcorn.”

The worker blurted, “You don’t want the hot dog? Seriously?”

Stacy said, “You’re talking to a butcher’s daughter. Believe me: I know meat.”

Off to the theater we went with nary a hot dog between us. I spent the rest of the time focusing on the film, and looking forward to ending the date and never seeing the butcher’s daughter ever again.

2. No Sex in Any Room

Story Sent in by James:

Ruth and I had been on a few dates, and I loved spending time with her. We’d been seeing each other for a few weeks when I took her out on a date to a restaurant right on a river, at sunset. She was smiling the whole time, and everything was great.

We hadn’t slept together yet. She said she’d had some bad experiences, and I told her I’d let her take the lead on that. That night, though, by the river, she looked so good and it was hard to think about anything other than holding her. I whispered to her, “You look so beautiful,” and she took my hand and held it for most of the rest of dinner.

Hand-in-hand, we walked back to my car (I had picked her up) and my next idea was to go for a walk downtown and hit up an antique store that she said she had wanted to visit.

Once the door to my car shut, she turned to me and said, “We’re not having sex in your car.”

I cracked a smile, thinking, still, that she was joking. I said, “I hadn’t planned on it.”

She was silent.

When we stepped out of the car, downtown, she turned to me and said, “We’re not having sex, here on the street.”

“Or in the car,” I reminded her, still thinking that she was kidding around. She didn’t smile or give any indication that she was joking, but it seemed such a strange thing to say that I played along as if it was a joke.

We walked into the antique store and she turned to me yet again and said, “We’re not having sex in this store,” loud enough for the woman behind the counter and the five or so other customers to hear.

I replied, hoping that she was just setting me up for some kind of punchline, “If I were to have sex in any antique store, it wouldn’t be in this one.”

The woman behind the counter, rolling with it, quipped, “Pity.”

Ruth darted in amongst the aisles and tables, seemingly wanting to put some distance between us. Concerned, I followed her and asked, “Hey, is everything okay?”

She said, “Yeah. Why?”

I said, “All these sex comments… are you just kidding around? I don’t think I get it.”

She replied, “What’s that? Sex? That’s right. You don’t get it. And you never will!” Once again, she said it loud enough for everyone to hear, and she spun around, but as she did, she hit into a blue, glass vase, and it shattered onto the floor.

The woman behind the counter marched over to us and said, “You’ll have to pay for that.”

Ruth ran for the back of the store and pushed the rear door open. An alarm rang. The woman pushed past me, pulled the door closed, and the alarm stopped. She pointed to the mess and said, “You paying for this?”

All eyes were on me. All eyes that knew I was dating someone crazy who never gave me sex. I told the woman, “Look, I didn’t break it. But I can give you that girl’s name, number, and address.”

“I’m serious,” the woman said, “I’ll call the police.”

“Call them. Give them her information. I’ll write it down for you.” I did as I said, and left the store. I waited by my car for a while, as Ruth lived eight miles away, and I wasn’t sure how else she’d make it home at that time of night. I tried calling her once, she didn’t pick up, so I gave up on her and made for home.

Surprisingly, she called me the next day to ask me if I wanted to hang out. No mention at all of the previous night’s behavior.

As I said, we had great times together up until that point, so I wanted to at least get to the bottom of what had happened. I asked her, “Yeah, maybe we can meet and talk about last night. Want to grab lunch at Rudy’s?”

A pause from her end of the phone, then, “If you think I’m going to sleep with you at Rudy’s, then fuck off.”

Click. The end.

 

This entry was posted on August 16, 2012. 9 Comments

the sound of silence

pic: st

1. Chiều hôm trước, khi đang ngồi trong phòng sauna vắng vẻ, có một bà Việt Nam cầm điện thoại nói rất lớn tiếng. Câu chuyện của bà khá nghèo nàn, khỏang 15 lần chữ “That’s good!” và thỉnh thoảng chêm vào một câu tiếng Việt như “Thì cho cháu nó đi chơi cho biết” hay “dạo này trời nóng quá!” rồi lại “That’s good!”…”That’s good”…”That’s good”. Mình và một ông người Mỹ trắng ngồi đưa mắt nhìn nhau những cái nhìn khó hiểu. Sau khi bà đó đi rồi, ông ta bắt chuyện với mình. Toàn nói nhảm lung tung nhưng nói chung ông này khá hài hước. Một buổi tối vui vẻ!

2. Buổi sáng đặc biệt trong năm. Buổi sáng, nhận được điện thoại từ một số lạ. Là N. – my best friend. Đúng một năm rồi 2 đứa không nói chuyện với nhau và không nhìn thấy nhau sau một lần đi ăn bia uống bánh khá vui vẻ. Mình không biết chuyện gì đã xảy ra. Chỉ là tự nhiên im lặng. Ban đầu là những text messages xã giao bình thường, nhưng tới khi mình có chuyện vui nhắn N. đi ăn bia uống bánh thì bạn ấy không trả lời. Im lặng xa vời từ đó. Thường thì tuần nào N cũng gọi điện rủ mình đi chơi. Minh đoán là trong lần đi chơi cuối cùng mình đã nói điều gì đó làm N giận. Rà soát lại, tự mình xét thấy mình không hề nói điều gì đụng chạm tới N. Và sẽ không bao giờ như thế. Có thể N tự suy diễn rồi tự giận. Đôi khi, hiểu nhau quá rồi lại đâm ra khó nói. Nên mình quyết định move on.

Hồi về VN, qua một người bạn chung, mình mới biết mình là người mà N rất “adore” (hiểu theo nghĩa bạn bè). Cũng thấy tiếc cho một tình cảm đã đổ vỡ. Nhưng mình còn có thể làm gì? Sự im lặng lâu dài và dai dẳng mơ hồ khiến cho một sự mở lời trở lại trở nên cứng nhắc và khó nhọc. Là best friend, là không bao giờ phản bội nhau. Là best friend, là ngay cả khi người kia đã có ai đó hẹn hò thì tình bạn vẫn trong trẻo và hai thứ tình cảm giữa luyến ái yêu đương và bạn bè vẫn  không hề lẫn lộn. N vẫn thường nói đi chơi với minh hắn cảm thấy rất comfortable. Cảm giác đó khác với những hẹn hò trai gái.

Mình không tìm N để hỏi cho ra lẽ, cũng vì cái tính ngang ngạnh. N tưởng tìm được một tình bạn vượt thời gian như vậy là dễ dàng? Giữa thời đại Facebook khi mà một ngày trôi qua người ta có thể kết nạp thêm hàng chục hàng trăm người vào đội ngũ bè bạn 5 châu của mình, chỉ bằng vài cú click chuột vẫn không dễ tìm ra được một người bạn đã cùng mình vượt qua “the test of time”. Một người bạn có thể cùng mình nhắc lại những kỷ niệm xa xưa khi còn tuổi học trò ngờ nghệch và vụng dại, có thể cười trước những câu chuyện mình thấy buồn cười, có thể đoán được đoạn tiếp theo của một câu nói còn dang dở, có thể để cho mình bày tỏ mình thoải mái “in my own skin”… Mình cứ để mọi thứ trôi qua, để N nhìn thấy sự nông nổi của chính N. Rằng cả mình và N, chẳng ai còn là những đứa học trò high school để cho những hờn giận vu vơ len vào một tình cảm bình thản và trong suốt.

Và rồi N đã gọi. Mình và N nói chuyện khá vui vẻ bình thường. Hệt như không hề có khoảng im lặng kéo dài kia. Hệt như mới hôm qua hai đứa mới gặp nhau và nói dóc dưới tán cây xanh của tiệm Starbucks nơi góc đường. Không giải thích và cũng không gặng hỏi.

Ngày đặc biệt trong năm. Nhận lại một người bạn xa xưa. Cảm thấy đời sống mình bỗng dưng giàu có 😛

Men, Relationship & Pornography

pic: st

Theo một bài báo gần đây có nhan đề “America: Single, and Loving It” trên tờ New York Times, hiện nay số lượng “người lớn” sống độc thân ở Mỹ đã lên đến con số gần 50% (so với chỉ 22% so với những năm 50s) và xu hướng Going Solo ngày càng trở nên phổ biến ở Mỹ. Có nhiều lý do để ngày nay hôn nhân không còn là một thể chế (institution) để kết hợp hai con người với nhau. Tình cờ tớ vừa đọc được một bài báo khác trên tờ New York trong một khía cạnh nào đó liên quan tới vấn đề này dù thoạt đầu chúng dường như không liên quan. Bài viết trên tờ New York nêu ra một câu hỏi mang tính gợi mở: liệu việc xem porn quá nhiều như một hoạt động hàng ngày có làm cho libido của người đàn ông suy giảm hay không (How Porn is affecting the libido of the man?), và liệu pornography có góp phần không nhỏ trong việc chia cách người đàn ông với bạn tình của mình (Is it possible that porn is causing men to detach from their partners?).

Nếu bạn trên 18 tuổi, bạn có thể đọc bài viết này. Vẫn biết là với đàn ông, sex, beer, sport and women có thể cho ra hơn 200 công thức giải trí khác nhau, tớ hầu như rất ít đọc các bài liên quan tới pornography. Nhưng bài viết này phân biệt nó khác với những bài viết trần trụi đơn thuần về porn khác ở chỗ nó đưa ra một góc nhìn về sự tác động của pornography lên đàn ông, lên cơ thể, sức khỏe tâm sinh lý và mối quan hệ của họ. Chính tính chất khoa học đã đưa bài viết về pornography vượt ra khỏi phạm vi khiêu dâm vốn là một đặc tính hiển nhiên khi người ta đọc các bài viết liên quan tới hạng mục này và hé mở cho bạn biết một phần trong thế giới (nội tâm?) của đàn ông và có thể lý giải được một điều gì đó 😛 Read at your own risk . (Thật ra cũng chả có gì ầm ĩ, nếu như bạn là một adult, với những vấn đề mà một adult bình thường phải deal with =))

He’s Just Not That Into Anyone

By Davy Rothbart

Even, and perhaps especially, when his girlfriend is acting like the women he can’t stop watching online.

I met the woman at a Broadway show, but the night’s best piece of acting, I’d say, came from me, back at her East Village apartment, after we’d been having sex for about 25 minutes, with Neil Young wailing the song “Comes a Time” from the laptop on her bedside table. The dried-out condom had a full-bodied choke hold on me, but I’d already stopped twice to put on a fresh one, and I knew, as I kept earnestly pumping away, that one more condom wouldn’t make the necessary difference. Had I just given up, things might have played out the way they often did, with shades of confused disappointment and inadequacy on the part of the woman and mumbled apologies and awkward shame from me. But that night, ingenuity struck—unable to actually get off, I found myself flying a fresh route: I faked it.

Why would I, a healthy guy in his thirties, need to fake an orgasm? It was mystifying. I wasn’t on antidepressants, which I’d heard could decrease sensation. I got plenty of exercise. It didn’t seem to matter which woman I was with, or what kind of condom we used, or whether I’d downed one glass of whiskey or ten, or if we listened to Neil Young or Al Green, as I learned through trial and error (mostly error). Over the course of months, I picked a dozen suspects out of the lineup and gradually cleared each one. Except, perhaps, the most obvious.

“Pornography? It’s a new synaptic pathway.” This is what John Mayer said in a candid interview with Playboy. “You wake up in the morning, open a thumbnail page, and it leads to a Pandora’s box of visuals,” he continued. “There have probably been days when I saw 300 vaginas before I got out of bed.”

Porn’s allure and ubiquity isn’t exactly titillating news. The question that still remains, however, is how this tsunami of porn is affecting the libido of the American male or, more selfishly, mine. First I came across a post on Sanjay Gupta’s blog by Ian Kerner, a sexuality counselor, who wrote that he noticed a distinct rise in the number of men approaching him with concerns about delayed ejaculation. Kerner went on to attribute much of the problem to a “rapid proliferation of Internet porn” which leads to “over-masturbation,” something I’m very familiar with. Then I read about a University of Kansas study that found that 25 percent of college-age men said they’d faked orgasms, which, I’ll admit, was oddly comforting to hear. But it wasn’t until I interviewed dozens of men with varying porn-watching habits (and a few very open-minded women) that some unexpected themes began to emerge. Porn is not only shaping men’s physical and emotional interest in sex on a very fundamental neurological level, but it’s also having a series of unexpected ripple effects—namely on women.

For decades, hand-wringers have warned of a porn epidemic that would tear the nation’s moral fabric asunder. But if online porn has spread a sickness, it’s one that’s less like Ebola and more like a midwinter cold. The initial symptom for a lot of guys who frequently find themselves bookmarking their favorite illicit clips appears to be a waning desire for their partners. Jonas*, a 34-year-old ad exec, told me, “I get on SpankWire or X Videos—you could carve ice sculptures with my dick. I take a girl home from the bar, though, and I’ll be up for a minute while she’s going down on me, but once I put a condom on and we start going at it, it’s like the Challenger exploded—all the flags are at half-mast.”

Then there’s Stefan, a 43-year-old composer, who has no problem getting aroused when he has sex with his wife. “In order to come, though, I’ve got to resort to playing scenes in my head that I’ve seen while viewing porn. Something is lost there. I’m no longer with my wife; I’m inside my own head.”

As John Mayer told Playboy, “How could you be constantly synthesizing an orgasm based on dozens of shots? You’re looking for the one photo out of 100 you swear is going to be the one you finish to, and you still don’t finish … How does that not affect the psychology of having a relationship with somebody? It’s got to.” Most of the men I interviewed admitted having a similar habit of jumping quickly from porn clip to porn clip (which explains the rise and popularity of “cumshot” montages and other rapidly edited compilations). Kerner went so far as to coin the term “sexual attention deficit disorder.” For a lot of guys, switching gears from porn’s fireworks and whiz-bangs to the comparatively mundane calm of ordinary sex is like leaving halfway through an Imax 3-D movie to check out a flipbook.

“I used to race home to have sex with my wife,” says Perry, a 41-year-old lawyer. “Now I leave work a half-hour early so I can get home before she does and masturbate to porn.” Throughout the course of our conversation, Perry insists that he’s still attracted to his wife of twelve years. Still, he says, she can’t quite measure up to the porn stars he views online. “Not to be mean, but they’re younger, hotter, and wilder in the sack than my wife,” he says. “Me and her, we still ‘do it’ and everything, but instead of every day, it’s maybe once a week. It’s like I’ve got this ‘other woman’ … and the ‘other woman’ is porn.”

Ron, 27, an architecture student, met his girlfriend when they were both undergrads. She goes to school in another city, and Ron says that for the past couple of years, he’s had weekly “dates” with his favorite porn stars, which he looks forward to all day and even showers and shaves for, as though preparing for a live-action rendezvous. “Mondays are for Gia Jordan,” he says. “Tuesdays for Sasha Grey.” Wednesdays he has a reprieve—a Portuguese night class. “I always look forward to Thursdays the most—Kasey Kox,” he says. “Then, on the weekends, I hang out with my girlfriend.” Occasionally, when he returns to his apartment on Sundays, Ron explains, he roams the web looking for candidates to spend time with on Wednesday nights in case he has leftover energy after his language class. “I don’t like to believe that porn is replacing anything I have with my girlfriend,” he says, “but I’ve always loved sex, and I’ve always had a lot of it, so I really had to stop and think about it when she asked me recently why she always has to be the one to initiate things. And she was right; I guess I’ve been fading from her. It’s like all that time with these porn stars was subduing any physical desire for my girlfriend. And, in some weird way, my emotional need for her, too.”

Is it possible that porn is causing men to detach from their partners in more profound ways? Though porn research is the subject of much debate and barb-flinging (with religious groups seizing on any study to prove that porn and masturbation are wrong), scientists speculate that a dopamine-oxytocin combo is released in the brain during orgasm, acting as a “biochemical love potion,” as behavioral therapist Andrea Kuszewski calls it. It’s the reason after having sex with someone, you’re probably more inclined to form an emotional attachment. But you don’t have to actually have sex in order to get those neurotransmitters firing. When you watch porn, “you’re bonding with it,” Kuszewski says. “And those chemicals make you want to keep coming back to have that feeling.” Which allows men not only to get off on porn but to potentially develop a neurological attachment to it. They can, in essence, date porn.

And as tripod-in-the-corner porn evolves into a high-def wonderland, our grasp on whether we’re watching sex or actually having sex may, with the help of oxytocin, loosen. Many of the men I interviewed spoke of the charge they get from watching their favorite porn actresses. But they also had a tendency to describe the act of watching porn as though it were a real sex act they had participated in—making their emotional investment in porn all the more concrete. “I love when Kasey [Kox] is fully clothed and smiling at me from her bed, or I’m doing her from behind,” says Ron, the architecture student. “I get one glimpse of Kasey and I’m so turned on. I get dizzy.”

All of which raises an interesting question: How does having sometimes flaccid, sometimes faked, oftentimes dizzied sex impact the partners on the receiving end? Sadie, 29, a real-estate agent in Boston, quotes performance artist Nicole Blackman to make her point: “ ‘There is no glory in trying to make love to men who only know how to fuck—man after man after man after man raised on porn.’ There have been times in the past,” Sadie continues, “when I would be with someone and thinking, Jesus fucking Christ, what the fuck kind of stupid porn have you been watching? Did you just smack my kitty? Dumbass!

“There’s a failure to distinguish between porn reality and reality reality,” says Monika, 27. “One guy kept shouting at me, ‘Ride the cock, ride the cock!’ I was laughing so hard we had to stop.”

As a result of the blending of reality and fantasy, some women have chosen to willingly play along by a new set of rules in order to keep their men interested: They’re intentionally impersonating porn stars. Sadie, the real-estate agent, says, “A lot of guys have come to expect P.S.E. [the “Porn-Star Experience”] as a common thing—snatches waxed bald, access to every hole—and plenty of women are more than happy to provide. A few might enjoy it, but for most it’s harrowing. I think there’s a fear that if they can’t make it happen, their boyfriend will retreat online.”

Monty, 31, an actor from Queens, who between shooting scenes spends about an hour a day masturbating to online porn, says he’s noticed the shift. “I was with a girl who seemed to be in an arms race with porn,” he says. “She had this imaginary Soviet Union she kept trying to out-fuck.”

“Women are turning up the dial,” says Evan, also 31. “I’m a pleaser. I get off on a woman’s arousal. But I’ve noticed that women are getting a lot more vocal now. Either I’m doing something I’m not aware of, or women are beginning to mimic what happens in porn. Honestly, it’s kind of weird. I’m not sure if I like it.”

Tony, 48, a web designer in St. Paul, who separated from his wife a few years ago after twenty years of marriage, echoes the thought. “I’ve always thought it’s really hot when women in porn movies say dirty stuff,” he says. “Usually, they’re just literally narrating the shit that’s happening, giving the play-by-play: ‘You’re fucking me! Your dick’s in my ass! I’m sucking your cock right now!’ For whatever reason, that’s what does it for me. But recently a woman I was with started saying all that stuff, and it just kind of spooked me. She seemed slightly nuts.”

And so a conundrum emerges. Men, oversaturated by porn, secretly hunger for the variety that porn offers. Women, noticing a decline in their partners’ libidos, try to reenact the kinds of scenes that men watch on their computer screens. Men, as a result, get really freaked out. They don’t want their real women and their fantasy women to inhabit the same body. Or, as Ron analogizes: “Remember Ghostbusters? How in love Bill Murray was with Dana, the Sigourney Weaver character? He feels lucky to even get her to agree to a date with him, but then when he shows up at her door, she’s possessed by demons, floating four feet above her bed, begging him to fuck her brains out. And he’s completely rattled by it and can’t get out of there fast enough. Well, that’s what it’s like when your girlfriend suddenly starts acting like a porn queen. You’re like, ‘Baby, where’d you go? I just want my girlfriend back.’ ”

Like any thorough researcher, I decided to investigate a theory. I had heard about something called the National Day of Unplugging, sponsored by the New York–based Jewish group Reboot, which encourages people to take a one-day vacation from their tech. But I chose to unplug in my own way: by refusing to visit the usual series of tawdry websites I frequent before bedtime. Now, I’m certainly not trying to indict porn, or to conclude that it has no place in men’s lives, whether they are alone or in company. And I’ll concede that some couples still find it to be something of a turn-on. But realigning one’s relationship to it might just improve one’s actual relationships—especially if you’re often finding yourself in the bedroom, staring into the eyes of a very confused partner. So I did some realigning.

I went without porn for a day. Then I tried it for two. Then three. On the fourth day, I had the fortune of having sex with a woman. And nothing was faked, although I can only speak for myself.

pic: st

Man Down

What started out as a simple altercation
Turned into a real sticky situation
Me just thinking on the time that I’m facing
Makes me wanna cry

‘Cause I didn’t mean to hurt him
Could’ve been somebody’s son
And I took his heart when
I pulled out that gun

Rum pa pa pum
Rum pa pa pum
Rum pa pa pum
Man down
Rum pa pa pum
Rum pa pa pum
Rum pa pa pum
Man down

mama, mama, mama
I just shot a man down
In central station
In front of a big old crowd
Oh why, oh why
Oh, mama, mama, mama
I just shot a man down
In central station…

Man Down

 

This entry was posted on July 26, 2012. 3 Comments

đời sống thủ đô

1. Chỗ mới gần một công viên khá rộng, đủ để chạy hay đi bộ lòng vòng trong những ngày nắng đẹp. So với nhà cũ, chỉ cách chừng 15 phút lái xe, cuộc sống nơi đây mang một hương vị khác. Đời mình rày đây mai đó nhiều nơi, đủ để hiểu rằng chuyện đi chơi viếng thăm du lịch ở một nơi và chuyện sống như một người dân địa phương ở nơi đó là hai chuyện hoàn toàn khác hẳn nhau. Tất nhiên, mình yêu quý những chuyến đi xa theo kiểu cưỡi ngựa xem hoa chụp hình danh lam ăn đặc sản trong tinh thần “Phượt”, nhưng mình rất cảm kích cơ hội được sống dai dẳng bén ngót ở một mảnh đất nào đó. Và cuộc sống đã cho mình cơ hội được bén rễ ở nhiều nơi, hoàn toàn không định trước. Nhớ hồi nhỏ, nghe bài “lãng du khắp nơi, anh với em cùng lênh đênh qua tháng ngày” gì đó, thấy cuộc đời sao mà rộng lớn thênh thang mà trong thâm tâm nào có mong đời lãng du. Sau này nhìn lại, thấy đời lãng du sao mà đẹp quá, mà thơ mộng và xanh tươi quá, dù nó buộc ta phải trả giá bằng sự lìa bỏ và rời xa không ngừng!

2. Chỗ này lái xuống Bolsa khoảng 5 phút mà thôi. Về tới trái tim Bolsa rồi, bạn nên để xe ở một bãi parking nào đó rồi đi bộ lang thang chớ có chạy xe lung tung vì nơi đây bạn không tông họ thì họ cũng sẽ tông mình. Yeah, pà con chạy xe khá là lạng quạng! Cách đây chừng nửa tháng, chị mình có nhờ mua cái inversion table một dạng như máy tập thể dục nặng tới 90 lbs và rất cồng kềnh. Mình dò tìm trên mạng tới được một hãng chuyên ship hàng về VN ở Bolsa, kể lể anh xem em thế này làm sao bưng bê nổi 90 lbs mà xe em chở cũng không đặng (mấy ngừi có xe pickup truck sẽ rất hay bị mượn xe vì pà con ai cũng thiếu đồ chơi). Bàn bạc một hồi sau đó thỏa thuận hãng cargo này sẽ order hàng cho mình và hàng sẽ được ship luôn về văn phòng của họ sau đó ship từ đó về VN, tiền ship hàng được thanh toán tại VN. Chị mình nhận hàng xong khen dịch vụ họ làm tốt, giao hàng tận nhà rất thuận tiện. Hôm qua mình lại đến nhờ đường dây của họ order và ship một cái máy tương tự cho người bạn của chị mình. Người đàn ông ở đó đã mất đi vẻ mặt thờ ơ dè chừng mà trở nên niềm nở thân quen, 2 bên tâng bốc nhau bằng những ngôn từ hoa mỹ nhất, mọi việc diễn ra thật nhanh chóng dễ dàng. Người VN ở đây làm dịch vụ khá uyển chuyển, gọn gàng. Xong việc mình thả bộ dọc con phố chính, nghe tiếng Việt khắp nơi. Ngay cả phở cũng có rất nhiều tiệm gần nhau:

3. Chỗ này gần Golden West community college. Đang tính mùa thu này đăng ký học một vài môn gì đó để mở mang đầu óc nếu còn sung :)) Trường ở ngoài nhìn khá rộng rãi thoáng mát.Ở Mỹ, bạn có thể đến trường ở bất kỳ độ tuổi nào.

4. Chỗ này gần Westminster Mall. Hôm rồi đứa bạn rủ mình đi Westminster Mall để nó mua ít đồ của Abercrombie. Dòm trên internet thì nó kêu Abercrombie có tiệm trong Wetsminster Mall mà vô trỏng tìm hoài không có chắc đã đóng cửa. Về cơ bản thì Westminster Mall cũng tập trung được nhiều tiệm lớn như Sears, Macy’s, JCPenney, Target và khu food court khá sầm uất có cả Lee’s Sandwiches. Mình đè bản đồ của Westminster Mall ra nghiên kíu khá kĩ vì dù sao bây giờ cũng ở gần sát nút, phải biết trong đó có những tiệm nào. Kết quả là hầu như không có tiệm nào cả ngoại trừ Mac và Victoria’s Secret mà sắp tới mình cũng sẽ rất ít mua đồ ở 2 em này nên coi như đi dạo mall hưởng không khí mùa sale mà thôi. Không khí ở đây khá thân thiện. Macy’s còn tập trung hẳn vào đối tượng mua chính là khách hàng Việt Nam nên chọn rất nhiều quần áo màu đỏ và vàng (gold) và khu đồ Petites còn có cả dòng chữ to bằng tiếng Việt là Số nhỏ trên tường. Mấy bà bán hàng trong counter nhìn mình nháy mắt hehe. Rùi có một vợ chồng người Việt chồng bồng đứa con chừng 2 tuổi còn bà vợ lại hỏi mình muốn mua kem dưỡng da kèm tư vấn ở đâu. Có rất nhiều người nói tiếng Việt Nam.

5. Chỗ này cũng vẫn gần đường Beach như nhà cũ. Đi bộ chừng 10 phút ra đón bus, chạy thẳng xuống Huntington Beach hưởng sóng và cát mùa hè. Thấy đời đơn giản và nhẹ nhàng như cụm mây trắng xốp trôi lơ lửng ngang trời =))

Hình: internet